"Đội trưởng Ngôi, bên Trần Miểu từ chối rồi."
Kỳ Ninh tới văn phòng Ngôi Dương, báo cáo tình hình Trần Miểu.
Ngôi Dương hơi nhướng mày.
"Cô đã nói điều kiện rồi, cậu ta vẫn không đồng ý sao?"
Kỳ Ninh lắc đầu.
"Vừa mở lời cậu ấy đã từ chối rồi."
Ngôi Dương gật đầu.
"Vậy thì thôi, đã không thể gia nhập cục quản lý, thì đợt điểm sau này cũng không thể phát tới tay cậu ta, đều để lại cho cô."
"Cô đừng tự ý riêng tư chia điểm cho Trần Miểu, số điểm này quá nhiều, theo quy định thành viên không chính thức không được nhận nhiều điểm như vậy, cẩn thận phần của cô cũng mất luôn."
Kỳ Ninh không nói gì thêm, gật đầu rồi rời đi.
Ngôi Dương nhìn những đánh giá về ba lần Trần Miểu tham gia sự kiện linh dị trước mắt.
【Biết ơn báo đáp】【Thận trọng】【Vững vàng】
【Thận trọng】【Làm việc chu đáo】【Trọng tình nghĩa】
【Thận trọng】【Đáng tin cậy】【Thuật pháp thần bí】
Không nói quá, trong toàn bộ điều tra viên hạng Đinh của cục quản lý thành phố Sơn Nam, cũng không mấy ai trong vài nhiệm vụ đầu tiên đạt được những đánh giá gần như toàn bộ tích cực như vậy.
Không kéo được Trần Miểu vào đội ngũ cục quản lý, Ngôi Dương vẫn có phần tiếc nuối.
Nhưng chuyện này, không thể cưỡng cầu.
Nếu mang oán khí gia nhập cục quản lý, chưa chắc đã là chuyện tốt.
Cục quản lý từng xảy ra vài chuyện không vui, Ngôi Dương không muốn thành phố Sơn Nam cũng xảy ra chuyện tương tự.
Lắc đầu, Ngôi Dương đóng hồ sơ Trần Miểu, rồi mở một hồ sơ khác.
Trong hồ sơ có vài tấm ảnh, toàn bộ là ảnh chụp thời gian ở làng Phong Môn, trong đó có quan tài, nhà cửa, cây hòe, cùng hơn trăm cỗ quan tài đào lên ở khoảng đất trống phía tây làng.
Nhưng ánh mắt Ngôi Dương không dừng ở những tấm ảnh khác, mà chăm chú nhìn cái thi thể bị chặt đầu đó.
Hay nói đúng hơn, đang nhìn cái đầu của thi thể đó.
Tuy mặt thi thể có màu xanh trắng, nhưng không thối rữa, dễ dàng nhìn ra dung mạo ban đầu của thi thể.
Chính vì vậy, khi dùng khuôn mặt thi thể đối chiếu với cơ sở dữ liệu của cục quản lý, đã xảy ra một chuyện thú vị.