Không để Trần Miểu đợi lâu, Kỳ Ninh và Chung Tài đã bước vào, cùng vào còn có vài người khác.
Trong đó có một người quen, chính là Giang Hồng, một trong ba người Kỳ Ninh từng kéo tới giúp lúc xử lý sự việc lục súc của người phụ nữ tà tu trước đó.
"Ơ, Trần Miểu tỉnh rồi à, cảm thấy sao?"
Kỳ Ninh chưa kịp nói gì, Giang Hồng tính cách xởi lởi đã bước lên trước, quan tâm hỏi.
"Khá hơn nhiều rồi, chỉ còn hơi bầm tím……"
Trần Miểu nói xong, bỗng cảm thấy lưng mình không còn đau như trước, liền ngồi dậy.
"Đồ của cục các anh, đúng là hiệu quả thật."
"Sao, muốn gia nhập không? Với năng lực của cậu, nếu muốn gia nhập tôi có thể bảo lãnh!"
Giang Hồng ngồi ở đầu giường cười nói.
"Để sau đi."
Trần Miểu cười cười, sau đó nhận lấy kiếm gỗ đào Kỳ Ninh đưa lại.
"Các anh tới làng rồi à?"
Trần Miểu hỏi.
"Đi rồi."
Lời Kỳ Ninh khiến Trần Miểu sững lại, trong lòng không nhịn được thắt lại.
"Phát hiện gì không?"
Kỳ Ninh lắc đầu.
"Chúng tôi tới nơi, trước tiên xem xét xung quanh, đo được vài dao động âm khí."
"Nếu không có chút âm khí nào, tôi ngược lại không dám vào."
"Nhưng, nguyên nhân chính khiến tôi vào, vẫn là đám cụ già trong làng."
Kỳ Ninh cau mày, Giang Hồng bên cạnh chen vào tiếp lời: "Chúng tôi vừa tới chưa lâu, đã thấy các cụ trong làng đồng loạt men theo lòng sông đầu làng đi ra ngoài, còn mang theo lương khô."
"Nếu không phải chúng tôi ngăn họ lại, tôi đoán để họ đi tiếp, e ngã gục không ít."
Trần Miểu nghi hoặc hỏi: "Họ ra ngoài rồi sao?"
Kỳ Ninh hiểu ý Trần Miểu, gật đầu.
"Ra rồi, họ nói quy tắc làng đã phá, vận khí làng Phong Môn không còn nữa, họ muốn đi tìm con cháu."
"Chúng tôi hỏi vận khí gì, nhưng họ chỉ nói đây là lời trưởng làng để lại trước đây."
"Thấy họ vậy, tôi mới quyết tâm vào xem thử."
Lại là trưởng làng?
Trần Miểu càng thêm tò mò về vị trưởng làng đó.