Nửa phút sau, Trần Miểu nhìn phù chú màu đỏ thẫm trên bụng thi thể, lắc đầu.
Thất bại rồi, đúng như dự liệu.
Nhưng lần thất bại này khiến Trần Miểu có một cảm giác, có lẽ không quá mười lần, anh có thể vẽ thành công Thế Thi Chú, đây là sự tự tin đến từ kỹ nghệ vẽ phù cấp Tinh Thông.
Trần Miểu lau sạch phù chú trên bụng thi thể, thu dọn đồ đạc xong, tới cửa.
"Anh ơi, đổi nhà khác, phù chú vẽ hỏng rồi, cần một thi thể mới."
Chung Tài hiểu ý, không hỏi thêm gì.
Chuyện này, ông am hiểu hơn cả Trần Miểu, ông cũng không mong Trần Miểu thành công ngay lần đầu.
Nhưng, thất bại một lần liền không dùng lại được, xem ra phù chú của Trần Miểu có phần đặc biệt.
Nếu là phù chú thường, lau đi vẽ lại là được.
Nhưng Chung Tài không hỏi nhiều.
Hai người rời khỏi căn nhà này, đi tới nơi khác.
Không thể không nói, không còn ma quái trong những căn nhà trống, đi trong làng Phong Môn cũng không còn cảm giác khó chịu như trước nữa.
Rất nhanh, Trần Miểu và Chung Tài tới một căn nhà có người khác.
Bước đầu tiên vào nhà, Chung Tài lên tầng hai gửi tín hiệu cho Kỳ Ninh ở đầu làng trước, báo vị trí.
Sau đó lại là thao tác như trước.
Từ tám giờ tới chín giờ rưỡi, một tiếng rưỡi đồng hồ, Trần Miểu và Chung Tài chuyển chỗ tổng cộng tám lần, tới thi thể thứ chín, Trần Miểu, cuối cùng cũng thành công.
Cảm nhận phù chú ở vị trí rốn thi thể hút hết sạch âm khí tụ trong tay, Trần Miểu thở phào.
Tiếp theo, là vẽ phù chú lên người mình.
Trần Miểu liếc nhìn chỗ mực còn lại trong nghiên, còn vẽ được khoảng năm lần.
"Đáng lẽ nên vẽ phù chú lên bụng mình trước, như vậy sẽ không lãng phí."
Lắc đầu, Trần Miểu dùng ấm nước trong nhà rửa sạch nghiên mực, sau đó pha lại mực mới.
Không thể không nói, vẽ phù lên người mình, cũng có chút khó khăn.
Nếu không phải Thế Thi Chú có phần nhạy cảm, để Chung Tài vẽ giúp là tốt nhất, giờ, Trần Miểu chỉ có thể tự mình làm.
Thời gian sau đó, Trần Miểu cứ cúi đầu, vẽ phù lên bụng mình.
Trước đó vẽ phù lên thi thể mất một tiếng rưỡi, trong đó còn có thời gian đi đường.
Lần này vẽ phù lên bụng mình, cũng mất một tiếng rưỡi.
Trong một tiếng rưỡi này, thời gian vẽ phù có lẽ chỉ nửa tiếng, thời gian còn lại, Trần Miểu đều nghỉ ngơi.
Vì bụng anh, lần đầu tiên tiếp xúc âm khí đậm đặc tới vậy.
Trần Miểu sợ phù chưa vẽ xong, bụng mình đã có vấn đề, nên cẩn thận hơn.
May mà, tới mười một giờ đêm, phù chú cuối cùng cũng vẽ xong!
Đợi phù chú trên bụng hoàn toàn định hình, Trần Miểu mới khép áo lại, che phù chú.
"Vậy tiếp theo, là kích hoạt Thế Thi Thuật, thử hút thi khí."
Trần Miểu bắt đầu chuẩn bị.
Anh trước tiên phá hủy "Hóa Thi Chú" ở đáy quan tài, chỉ một cái, sẽ không sao, đây là gợi ý trong sách.
Sau đó đi tới bàn bát tiên trong đại sảnh ngồi xuống, đặt kiếm gỗ đào Thất Tinh lên bàn, tiện dùng lát nữa.
Nghĩ ngợi, Trần Miểu lại đặt bùa đào cách mình hai mét.
Anh sợ bản thân vào trạng thái bán thi thể, bùa đào sẽ trực tiếp phát huy tác dụng.
Còn về đám phù, thì không sao, chỉ cần không kích hoạt, sẽ không có tác dụng.
Chuẩn bị xong hết, Trần Miểu nói với Chung Tài: "Anh Chung, tôi chuẩn bị xong rồi, lát nữa có thể có động tĩnh gì đó, anh đừng để ý."
"Đợi tôi nói được rồi, anh đi báo tín hiệu đèn cho anh Kỳ."
Chung Tài quay đầu nhìn Trần Miểu ngồi ở bàn bát tiên, gật đầu rồi lại quay người, lần này, ông đứng dậy.
Trần Miểu thấy vậy, dùng đầu kim chích rách ngón tay đã lành trước đó, ấn máu lên vị trí rốn.