Trần Miểu sắp xếp xong việc tang nghi quán, liền theo Hạng Thượng rời khỏi huyện Thiên Môn.
Biệt thự bố Hạng mua cho Hạng Thượng nằm trên một ngọn núi thấp ngoại ô thành phố Sơn Nam.
Gọi là núi thấp, nhưng thực ra giống một quả đồi hơi cao hơn bình thường.
Cả ngọn núi thấp bị chủ đầu tư dựng tường bao quanh, ngoài khu biệt thự trên đỉnh núi, các khu vực khác cũng đều được khai thác, nhà thi đấu, hồ nhân tạo, công viên... cái gì cũng có.
Nếu là mười năm trước, nơi này xứng là khu biệt thự số một thành phố Sơn Nam.
Nhưng mười năm sau phát triển quá nhanh, thành phố Sơn Nam lại đúng là thành phố đầu tiên nằm ngoài dãy núi lớn kia, đóng vai trò như một "người gác cổng" giữa trong núi và ngoài núi.
Nên rất nhiều chủ đầu tư có tiền có tầm nhìn, đều hướng ánh mắt về thành phố Sơn Nam.
Những chủ đầu tư này, không chỉ khai thác sạch những ngọn núi nhỏ quanh thành phố Sơn Nam, thậm chí ngay trung tâm thành phố Sơn Nam còn khai thác một khu biệt thự giá trị ngàn vàng.
Dưới đủ kiểu quảng bá, khu biệt thự núi thấp cũng dần mất đi danh hiệu số một.
Nhưng vì xây dựng đã lâu, mà môi trường trên núi thấp lại được bảo vệ rất tốt, nên những người thích bầu không khí này, vẫn sẽ đặt lựa chọn đầu tiên vào đây.
Bố Hạng sau khi gặp Lê Tư, liền quyết định chọn biệt thự ở đây.
Hạng Thượng cũng khá có cảm tình với nơi này, cộng thêm dưới lòng đất có đủ hai tầng, hai cha con liền dứt khoát chốt luôn chuyện này.
Trần Miểu trước đây cũng chỉ nghe nói tới khu biệt thự này, chưa từng tới.
Lần này theo Hạng Thượng vào trong, cũng coi như mở mang tầm mắt.
Khu biệt thự trên đỉnh núi có tới chín mươi chín căn, tuy giữa hai căn biệt thự có khoảng cách, nhưng không cách nhau quá xa.
Trần Miểu và Hạng Thượng tới trước căn biệt thự mang số nhà 1314.
Trần Miểu tò mò sao số nhà lại trùng hợp đúng là 1314, Hạng Thượng cười nói:
"Đây là tôi chọn đấy, cả khu biệt thự có một mã số nội bộ, để nhân viên quản lý tòa nhà tiện xác định vị trí, còn có một số nhà công khai, có thể tự đặt, chỉ cần không trùng người khác là được."