Miệng Kỳ Ninh nói không thể nói quá nhiều, nhưng Trần Miểu vẫn moi được từ phía đối phương một số tin tức then chốt.
Chẳng hạn cái tên "Trớ Giáo".
Chẳng hạn cách cục quản lý đối xử với tà tu bị bắt.
Chẳng hạn ám văn thích sư.
Chẳng hạn kiểu dáng hình xăm ám văn đó!
Nhưng dù biết những điều này, Trần Miểu cũng không thể ngay lập tức phán đoán một người có phải là người của Trớ Giáo hay không.
Dù đối phương xăm hình xăm ám văn ngay trên mặt, nhưng chỉ cần không có dao động cảm xúc mạnh, người khác cũng không thể phát hiện!
Không thể không nói, thủ đoạn của Trớ Giáo quả thực rất nhiều.
Nhưng rất nhanh, Trần Miểu liền nghĩ tới thuật lục súc.
Nói về cảm xúc, liệu cảm xúc lục súc có thể khiến hình xăm ám văn của đối phương hiện ra không?
Nếu được, vậy cục quản lý mà có thể moi ra nội dung cụ thể của thuật lục súc từ miệng người phụ nữ đó, thì các điều tra viên của cục quản lý sau này có thể sẽ có thêm một cách nhanh chóng để nhận diện tín đồ Trớ Giáo!
Nhưng thi triển thuật lục súc, ít nhất cần một hồn thể, trừ khi giống người phụ nữ đó, dùng chính hồn thể của mình để thi triển thuật lục súc.
Không biết cục quản lý sẽ xử lý thế nào.
Trần Miểu cũng muốn thử thuật lục súc, nhưng trước tiên anh phải có một hồn.
Dùng hồn của chính mình, anh vẫn chưa làm được hành động điên rồ tới vậy.
Gác chuyện này lại, Trần Miểu nhìn vào sàn đổi điểm trên điện thoại.
Nhìn một cái, Trần Miểu phát hiện có chỗ khác lạ.
Sàn đổi điểm của anh, lại không có "Uế Vật"!
Rất nhanh anh hiểu ra, điều tra viên ngoại vi e là không có tư cách thuê "Uế Vật", trừ khi trở thành điều tra viên chính thức.
Trần Miểu cũng không tới mức thất vọng, chỉ là hơi tiếc.
Dù sao trong đám Uế Vật đó cũng có vài thứ khá thú vị, anh thậm chí còn muốn đổi thử một cái.
Còn cây dù đen Uế Vật của bản thân Trần Miểu, năng lực của nó có lẽ là chứa hồn thể ẩn giấu bên trong, còn có điều gì cần lưu ý hay không, Trần Miểu không rõ.