Tác dụng của 《Thuật Phân Hồn》 khá đơn giản, đó là có thể tách một phần hồn thể ra.
Thuật pháp này không có tiền tố "trớ đạo", Trần Miểu đoán có lẽ đây là loại thuật pháp thông dụng, chỉ vừa hay xuất hiện trong sự kiện lần này.
Phân hồn, là chia tách hồn thể.
Hồn thể này, có thể là hồn thể của chính người thi triển thuật, cũng có thể là hồn thể của tà vật.
Chia tách hồn thể không phải chuyện đơn giản.
Nếu mục tiêu là tà vật, nếu không khống chế tốt, vượt quá giới hạn chịu đựng của tà vật, thì lúc chia tách sẽ khiến tà vật sụp đổ, hồn phi phách tán.
Theo một nghĩa nào đó, năng lực của thuật pháp này cũng coi như một loại năng lực tấn công.
Nhưng quá trình sử dụng phân hồn khá chậm, nên không thể dùng như thủ đoạn tấn công thông thường trong chiến đấu.
Nếu mục tiêu là hồn của chính người thi triển thuật, thì cần khả năng khống chế chính xác hơn nữa.
Nếu hồn thể bản thân bị tổn thương, nhẹ thì suy nhược tinh thần, điên điên khùng khùng, nặng thì trực tiếp mất mạng.
Theo tình huống này mà xét, người dám dùng thuật phân hồn, không phải kẻ điên, thì cũng là kẻ liều mạng.
Còn về việc có thể dùng thuật phân hồn lên người khác ngoài chính người thi triển thuật hay không?
Không thể!
Trước khi con người chưa chết, ba hồn bảy phách kết hợp chặt chẽ với xác thịt, xa hơn nhiều mức một thuật phân hồn có thể tách ra.
Nên thuật pháp này, hoặc dùng lên chính mình, hoặc dùng lên tà vật.
Còn về hồn thể chia tách ra dùng để làm gì?
Thì phải xem nhu cầu cụ thể.
Nếu Trần Miểu không có được những thứ liên quan tới lục súc, dù anh muốn thử phân hồn, cũng không biết hồn tách ra nên dùng vào đâu.
《Trớ Đạo · Lục Súc》, 《Trớ Đạo · Búp Bê Lục Súc》, 《Thuật Phân Hồn》, ba thứ này, từng cặp đều có thể kết hợp sử dụng.