Chiều hôm qua sau khi kiếm được hai nghìn tệ, Thời Mạn Mạn lại không mấy vui vẻ.
Đây e rằng cũng là lần đầu tiên cô kiếm được tiền mà không vui.
Về tới nhà, cô cứ nghĩ mãi về chuyện buổi chiều.
Cô không hiểu nổi vì sao Trần Miểu phải tự bỏ tiền túi làm cho La Vũ Thừa một gương mặt như vậy!
Nếu để cô làm, tuy không thể khiến La Vũ Thừa phục hồi như ban đầu, nhưng ít nhất cũng có thể khôi phục tới khoảng 30%.
Nhưng qua một hồi loay hoay của Trần Miểu... còn chưa đạt nổi 10%!
Điều này khiến Thời Mạn Mạn vô cùng khó hiểu.
Chẳng lẽ, La Vũ Thừa với Trần Miểu có thù oán gì?
Đây là nguyên nhân duy nhất Thời Mạn Mạn nghĩ ra được.
Ngoài chuyện này, còn có những yêu cầu của Trần Miểu, và... tình huống hơi lạnh xuất hiện lúc anh đưa tay ra.
Cô không biết cảm giác đột nhiên lạnh đi lúc đó có phải ảo giác không, nếu không phải, thì Trần Miểu đã làm điều đó bằng cách nào?
Những điều này, đều khiến cô tò mò.
Nghĩ suốt cả đêm, cho tới sáng hôm sau đi làm.
Thời Mạn Mạn ngồi thẫn thờ trong văn phòng mười phút, cuối cùng vẫn quyết định tới kho lạnh xem thử La Vũ Thừa.
Cô muốn xem lại những mũi khâu đó, xem những gì Trần Miểu bảo cô khâu rốt cuộc có ý nghĩa gì!
Nếu được, cô còn định chụp ảnh lại, sau này có cơ hội sẽ hỏi thử người thầy cũ, xem bà có biết đây là môn phái gì không.
Tới kho lạnh, Thời Mạn Mạn nhờ Lý Phúc mở tủ lạnh La Vũ Thừa ra.
Khi tủ lạnh kéo mở, túi đựng xác được mở ra, Thời Mạn Mạn sững người.
Nhìn gương mặt hoàn toàn khác hôm qua đó, cô có phần lắp bắp chỉ vào gương mặt đó.
"Cái, cái này, không phải như vậy mà!"
Cô nhìn Lý Phúc.
"Hôm qua, chú, chú có xem dáng vẻ cậu ấy hôm qua không? Hôm qua cậu ấy, không phải như thế này!"
Lý Phúc nhìn Thời Mạn Mạn, không nói gì.
Thời Mạn Mạn còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn gương mặt bình lặng như giếng cổ của Lý Phúc, cô lại không nói ra được.
Nhìn thêm một cái vào gương mặt đã đạt mức phục hồi 50% đó, Thời Mạn Mạn rảo bước rời đi.
……
Về tới văn phòng, trong đầu Thời Mạn Mạn vẫn còn hình ảnh gương mặt La Vũ Thừa.