"Nhưng tất cả những chuyện này, là ai làm? Nhạc Tiểu Đao? Nó nhỏ tuổi như vậy, lại biết cách bày cục phong thủy và nuôi ma ở đâu ra?"
Trần Miểu lắc đầu.
"Bây giờ không phải lúc nghĩ ai làm chuyện này, vấn đề hiện tại là, làm sao phá được cục phong thủy này, giải quyết vấn đề đang gặp phải!"
"Nhạc Na, Nhạc Tiểu Đao sở dĩ đánh không chết, chắc liên quan tới cục phong thủy này."
"Hay nói cách khác, liên quan tới âm khí trong cục phong thủy này!"
"Vậy nên, phá hủy cục phong thủy, là có thể giải quyết được tình cảnh khó khăn hiện tại!"
"Nhưng mình không hiểu phong thủy, không biết tự ý phá hủy có vấn đề gì không!"
"Phải làm sao đây?"
Ánh mắt Trần Miểu dừng lại trên người Đồng Vũ với cánh tay trái không thể sử dụng.
"Chẳng lẽ, phải để Đồng Vũ thử?"
Ánh mắt Trần Miểu liên tục đảo qua đảo lại, nhìn Đồng Vũ, lại nhìn căn nhà gỗ nhỏ.
"Không, chắc vẫn còn cách khác."
"Cục phong thủy, âm khí... âm khí..."
"Đúng rồi, thực ra mình không cần phá cục phong thủy, chỉ cần giải quyết được vấn đề âm khí, xác suất cao là có thể giải quyết được Nhạc Na bọn họ!"
"Âm khí, âm khí!"
Mắt Trần Miểu sáng lên, cất sách lại rồi đi về phía căn nhà gỗ nhỏ.
Tới trước mặt Đồng Vũ, Trần Miểu lại lấy một lá bùa hộ mệnh gỗ đào phôi thô nhét cho anh, rồi chỉ về phía Nhạc Tiểu Đao.
"Nó sắp cử động được rồi, giúp tôi cầm chân nó một lát, tôi sẽ tìm cách phá cái thân bất tử của chúng!"
Đồng Vũ không chút do dự, một tay nhận lấy bùa hộ mệnh nhét vào ngực, cầm thanh kiếm ngắn gỗ đào trăm năm đã bị ăn mòn mà Trần Miểu đưa, chắn trước Nhạc Tiểu Đao ở vị trí cách chừng hai ba mét.
Lúc này Trần Miểu cũng đã tới vị trí cách căn nhà gỗ nhỏ hai mét.
Ngẩng đầu nhìn ba cây hòe sum suê một cái, trong lòng cảm thán sự thần kỳ của cục phong thủy.
Rõ ràng khoảng cách gần như vậy, nhưng lại không hề cảm nhận được chút âm khí nào tồn tại.