Trần Quốc Khôn tuy không biết cụ thể câu nào trước đó Nhạc Tiểu Đao đã nói dối, nhưng chỉ riêng lần đối thoại cuối cùng này, đã đủ rồi.
Đã nói câu "không tin có ma" là nói dối, thì chứng tỏ điều gì?
Nhạc Tiểu Đao tin có ma, thậm chí, thằng bé từng thấy ma!
Con ma ở đây, còn có thể là ai khác nữa không?
Nhưng vì sao thằng bé phải nói dối?
Trần Quốc Khôn nhìn về phía căn nhà gỗ nhỏ đặt tro cốt Nhạc Na không xa, nói với Nhạc Tiểu Đao: "Chú có thể qua viếng Nhạc Na một chút được không?"
Nhạc Tiểu Đao quay đầu nhìn Trần Quốc Khôn, gật đầu.
"Được, nhưng chỉ được một người đi thôi, đông người quá, không tốt."
Trần Quốc Khôn không nói gì, gật đầu, liền bước lên trước.
Nhưng vừa bước một bước, cánh tay bỗng bị người khác kéo lại.
Trần Quốc Khôn nhìn Trần Miểu, trong mắt đầy nghi hoặc.
"Đồ đều ở chỗ tôi, anh đi làm gì? Để tôi đi."
Trần Miểu nói.
Trần Quốc Khôn không hiểu, đang định từ chối thì anh nhớ lại tình huống Vương Nhã Đình trước đó, nhớ lại Trần Miểu từng nói, nơi không có ma thì năng lực của anh vô hiệu.
Vậy bây giờ, Đồng Vũ phát hiện Nhạc Tiểu Đao nói dối, Trần Miểu lại bỗng ngắt lời anh, chẳng lẽ ý là...
Trần Quốc Khôn quay đầu nhìn Nhạc Tiểu Đao, cười nói: "Vậy để bạn tôi qua đi."
Nói xong, Trần Quốc Khôn lùi lại một bước.
Trần Miểu không động đậy.
Đã có biến số xuất hiện, thì nội dung trong sách, chắc cũng đã thay đổi.
Không để tâm họ nghĩ gì nhìn thế nào, Trần Miểu lập tức định mở sách ra xem thử.
Nhưng đúng lúc này, tiếng Nhạc Tiểu Đao vang lên.
"Chú ấy không được qua."
Động tác Trần Miểu dừng lại, quay đầu cùng hai người kia nhìn về phía Nhạc Tiểu Đao.
"Vì sao?"
Trần Quốc Khôn khẽ nheo mắt.
Nhạc Tiểu Đao nói với vẻ mặt không biểu cảm: "Chú ấy đẹp trai quá, lại còn trẻ quá, chị Na Na ghét nhất loại người này, nên chú ấy không được đi..."