Trần Quốc Khôn đi theo sau Nhạc Tiểu Đao, đi được một lúc liền phát hiện có gì đó không đúng.
Vì hướng Nhạc Tiểu Đao đi, lại không phải ra ngoài trại trẻ mồ côi!
"Mộ Nhạc Na, ở trong trại trẻ mồ côi sao?"
Trần Quốc Khôn kinh ngạc nói.
Nhạc Tiểu Đao không nói gì, chỉ một mực dẫn ba người đi về phía sân sau tòa nhà trại trẻ mồ côi.
Vừa ra khỏi tòa nhà, ánh mắt ba người liền bị ba cây hòe trong sân sau thu hút.
Ba cây hòe đều rất to, mỗi thân cây cần hai người ôm mới xuể.
Ba cây trồng khá gần nhau, nhìn từ xa, giống như một cây hòe khổng lồ sum suê bị chẻ làm ba nhánh.
Trên cành hòe buộc rất nhiều dây đỏ, có cành còn treo thứ giống như bảng cầu nguyện, xem ra bọn trẻ trong trại đã coi ba cây hòe lớn này là nơi cầu nguyện.
Ngoài những thứ đó, điều thu hút ánh mắt nhất, chính là căn nhà gỗ nhỏ xây trên khoảng đất trống giữa ba cây hòe.
Đi gần lại, ba người cũng dần nhìn rõ thêm chi tiết của căn nhà gỗ.
Căn nhà gỗ cao nửa người, có cửa sổ có cửa ra vào có chuông gió.
Màu sắc ban đầu của căn nhà gỗ đã không còn nhìn rõ được nữa, vì trên bức tường bên ngoài căn nhà gỗ, được vẽ kín đủ loại hình hoạt hình.
Không cần đoán cũng biết những hình vẽ trên căn nhà gỗ này là do ai vẽ.
Lúc này, Trần Quốc Khôn đã có phán đoán về thứ đựng bên trong căn nhà gỗ nhỏ đó.
"Tiểu Đao, tro cốt Nhạc Na, đặt trong căn nhà gỗ đó sao?"
"Vâng."
"Sao không chôn?"
Nhạc Tiểu Đao quay đầu liếc nhìn Trần Quốc Khôn một cái.
"Vậy sao chú lại tìm tới đây?"
Câu hỏi ngược của Nhạc Tiểu Đao khiến Trần Quốc Khôn không biết đáp sao.
Đúng vậy, là không muốn chôn sao?
Là không cho chôn!
Chôn rồi, cũng bị đào lên!
Trần Quốc Khôn nhìn Nhạc Tiểu Đao, kinh ngạc phát hiện lời Ôn Thu Bạch nói trước đó quả không sai, đứa trẻ này có phần chững chạc không hợp tuổi.
Nhưng nghĩ tới những chuyện Nhạc Tiểu Đao trải qua, cũng có thể hiểu được.