Trần Quốc Khôn là điều tra viên cấp Đinh của Cục Quản Lý Sự Vụ Khẩn Cấp, phạm vi anh phụ trách chỉ có huyện Thiên Môn và một số thôn trấn lân cận.
Nếu là vùng đồng bằng khác, khoảng cách từ thôn trấn tới thành phố cấp huyện sẽ không xa lắm.
Nhưng xung quanh huyện Thiên Môn phần lớn là núi, thị trấn xa nhất cách huyện Thiên Môn lái xe cũng phải gần hai tiếng, chưa kể những thôn xóm nhỏ trong núi sâu.
Vì vậy Trần Quốc Khôn và đồng đội Đồng Vũ thực ra khá bận rộn, hễ khu vực quản lý có chuyện là anh phải lập tức đi kiểm tra, còn nếu không có chuyện gì thì cũng phải thỉnh thoảng chạy tới những thôn trấn hẻo lánh trong phạm vi để dò xét một vòng.
May mà cục cũng thông cảm cho tình cảnh của họ, tuy không thể điều thêm điều tra viên, nhưng lại bù đắp hào phóng ở những mặt khác.
Chẳng hạn như suất điều tra viên ngoại vi.
Một điều tra viên cấp Đinh bình thường thường được cấp hai suất "điều tra viên ngoại vi", còn tới Trần Quốc Khôn thì trực tiếp tăng lên năm suất.
Cộng cả phần của Đồng Vũ lại là mười suất.
Có mười suất điều tra viên ngoại vi này, Trần Quốc Khôn không cần đích thân chạy khắp nơi, chỉ cần giao một suất điều tra viên ngoại vi cho vùng hẻo lánh là có thể nhờ người đó để mắt tới những chuyện bất thường xảy ra ở địa phương.
Dĩ nhiên, cũng chỉ để mắt thôi, chứ không giải quyết được.
Điều tra viên ngoại vi chỉ là người thường.
Lương bổng của họ tính theo mức công chức địa phương, bảo hiểm năm khoản một quỹ, quà lễ tết đều có đủ, phúc lợi chẳng kém gì biên chế nhà nước.
Chỉ trừ không có chức vụ thực, còn gọi là "bát cơm sắt" cũng không sai.
Tuy nhiên điều tra viên ngoại vi cũng có người giỏi kẻ dở, có những người kỳ cựu sau khi phát hiện bất thường sẽ đi kiểm tra xác minh trước, đợi xác định là chuyện bản thân không hiểu nổi thì mới báo cho Trần Quốc Khôn.