Tạ Tùng Đức nhìn Trần Miểu bước đến, trên mặt gượng cười.
“Anh Trần, đây là em rể tôi, Lãnh Chí Viễn, tối nay đành để các anh chịu thiệt một chút, hai người một phòng, đều ở đây nhé.”
Trần Miểu gật đầu chào Lãnh Chí Viễn, không hỏi về chuyện vừa rồi.
Sau đó Trần Miểu khiêng linh cữu vào căn phòng nơi ông cụ đang nằm.
Thời gian tử vong đã gần bốn mươi tiếng đồng hồ, cho dù nhiệt độ trong núi không cao như bên ngoài, thân thể ông cụ vẫn phát ra mùi thi amin nhẹ, tức mùi trứng thối trộn mùi tanh cá.
Bàn bạc với Tạ Tùng Đức xong, Trần Miểu vào phòng, cởi áo khoác ngoài.
Sau đó đeo khẩu trang găng tay, cầm cồn bắt đầu lau người cho ông cụ.
Nói ra thì, trước đây Trần Miểu chưa từng làm việc này.
Bình thường ở nông thôn, lúc người già trong nhà làm tang lễ, hoặc là tìm người trong nhà lau người cho ông cụ, hoặc là tìm người khác trong làng tỉ mỉ và sẵn lòng làm việc này.
Làm xong, gia chủ còn phải cho người giúp đỡ một chút ‘tấm lòng’.
Còn ở nhà tang lễ, loại việc này thường do niệm dung sư (thợ trang điểm thi hài) làm, nếu niệm dung sư không muốn làm, quản lý kho lạnh cũng có thể làm, tương tự cũng sẽ nhận được chút ‘tấm lòng’.
Lần này tự nhiên không có điều kiện đó.
Lần này gia chủ trả phí cao như vậy, việc cần làm, Trần Miểu cũng không qua loa.
Mất trọn nửa tiếng đồng hồ, nửa chai cồn, Trần Miểu mới lau xong toàn bộ thân thể ông cụ.
Mặc lại quần áo cho ông cụ xong, Trần Miểu bảo người khiêng linh cữu vào.
Mở nắp linh cữu ra, Trần Miểu sắp xếp lại những gói dược liệu lộn xộn bên trong cho ngay ngắn, mới đặt ông cụ vào linh cữu.
Chẳng bao lâu, chăn bông Tạ Tùng Đức bỏ tiền mua cũng đã đến.
Lấy kéo cắt chăn ra, chèn lần lượt quanh thân thể ông cụ, cố định ông cụ.
Xong xuôi Trần Miểu lại trải thêm một lớp gói dược liệu, một lớp chăn.
Như vậy, đậy nắp lại xong, ông cụ sẽ không bị xóc nảy hành hạ nữa.
Làm xong những việc này, trời đã tối hẳn.
Trần Miểu ra ngoài rửa mặt xong, liền theo Tạ Tùng Đức đến một nhà khác ăn cơm.
Trên bàn cơm, Tạ Tùng Đức kể lại chuyện vừa rồi cho mấy người Trần Miểu nghe.