Trần Miểu vẫn luôn luyện tập vẽ bùa chú, nhưng khi nào mới có thể chế ra được bùa chú thật sự, anh không biết, vì anh thiếu điều kiện cần thiết để vẽ bùa.
Âm lực, âm khí!
Âm lực là gì anh không biết, âm khí thì anh còn hiểu được.
Nhưng anh không biết chỗ nào có âm khí nồng đậm, điều kiện này không thỏa mãn được, muốn chế ra bùa chú, chỉ có thể chờ.
Chờ đến khi nào, anh tìm được địa điểm đạt yêu cầu, mới có thể thử vẽ bùa.
Nhưng bây giờ, dường như anh không cần chờ nữa.
Chỉ cần dùng khả năng Tụ Âm tụ tập đủ lượng âm khí, anh có thể thử vẽ bùa.
Nhưng luồng âm khí vừa rồi vẫn còn hơi ít.
Suy nghĩ một chút, Trần Miểu mở cửa phòng, bước ra ngoài.
Ra đến bên ngoài, Trần Miểu lại bắt đầu Tụ Âm.
Nhưng lần này, anh không đứng nguyên tại chỗ, khi âm khí bắt đầu tụ tập, anh liền bắt đầu di chuyển.
Trần Miểu nghĩ rất đơn giản, đã Tụ Âm sẽ dừng lại vì âm khí xung quanh cạn kiệt, vậy anh có thể đổi sang nơi khác không?
Đổi sang chỗ khác, chẳng phải lại có âm khí sao?
Quả nhiên, lần này, trạng thái Tụ Âm không bị gián đoạn, theo bước chân anh, âm khí trong không gian mọi nơi anh đi qua đều được tụ tập quanh thân thể anh.
Không biết là vì âm khí trong nhà tang lễ không đủ nhiều hay vì trời đã sáng hẳn, Trần Miểu đi vòng quanh khắp nhà tang lễ một vòng, mới tụ được một khối âm khí to bằng bàn tay.
Thử một chút, khối âm khí này ngoài hơi lạnh âm u ra, dù là với Trần Miểu, hay với bất kỳ sự vật bên ngoài nào, đều không có ảnh hưởng lớn.
Hơn nữa Trần Miểu không thể chủ động làm tan khối âm khí này, chỉ có thể chờ nó tự tan.
Theo tình huống hai lần Tụ Âm, âm khí càng nhiều, nồng độ càng cao, tốc độ tan càng chậm.
Luồng khí trước đó chỉ mất hai ba giây đã tan, còn khối này, mất tận một phút mới dần dần tan hết.