Xì!
Xe của Trần Miểu dừng cách tiệm Đoạn Âm Dương không xa.
Xuống xe, Trần Miểu liếc nhìn giờ.
4:35
Mở “Ghi Chép Thành Thần Thế Tục” ra, tạm thời chưa có thay đổi gì.
Nếu có thay đổi, hẳn sẽ là lúc Trần Miểu bước vào tiệm, hoặc là lúc anh bị Chung Phát phát hiện trước.
Nên đoạn đường này, Trần Miểu sẽ luôn cầm theo “Ghi Chép Thành Thần Thế Tục”, liên tục để ý thay đổi trong sách.
Nhưng như vậy, Trần Miểu chỉ còn một tay để cầm những thứ khác.
Giờ ngoài hương que ra, vũ khí của Trần Miểu còn có phôi kiếm gỗ đào.
Suy nghĩ một chút, Trần Miểu cảm thấy vẫn nên dùng cả hai tay để chắc ăn hơn, phiền thì phiền vậy thôi.
Kẹp kiếm gỗ đào dưới cánh tay, Trần Miểu lấy bốn cây hương que từ sách ra cầm trong tay châm lửa, rồi lại cầm kiếm gỗ đào cùng lên tay phải.
Chuẩn bị xong mọi thứ, Trần Miểu mới cầm sách, tiến về phía tiệm Đoạn Âm Dương.
Nếu lúc này có ai nhìn thấy tạo hình của Trần Miểu, chắc chắn sẽ cảm thấy đầu óc anh có vấn đề.
Dù sao lúc 4:35 sáng, tuy có chút ánh sáng, nhưng muốn đọc sách học bài dưới ánh sáng đó?
Nằm mơ đi!
Huống chi tay còn lại của Trần Miểu còn cầm kiếm gỗ đào và hương, nhìn thế nào cũng giống một tay cosplay đầu óc có vấn đề.
Nhưng Trần Miểu không bận tâm người khác nhìn thế nào, so với tính mạng, so với nhà tang lễ, bị người ta cười nhạo thì đáng gì?
Từng bước tiến gần tiệm, tần suất Trần Miểu nhìn vào cuốn sách trong tay càng lúc càng cao.
Nhưng cho đến khi anh còn cách cửa tiệm hai mét, sách vẫn không có gì thay đổi.
Đây là điều tốt, cũng không phải điều tốt.
Không thay đổi, chứng tỏ Chung Phát chưa phát hiện anh, nhưng đồng thời Trần Miểu cũng không thể dự đoán được chuyện sắp xảy ra.
Đương nhiên, còn có một khả năng khác, đó là Chung Phát căn bản không có trong tiệm!
Do dự một lát, Trần Miểu tiếp tục bước tới trước.