Trong mắt dì Mai thêm một tia sáng.
“A Phát, thật không?”
Chung Phát gật đầu.
“Dì Mai, chẳng bao lâu nữa dì sẽ được đoàn tụ với chú Đông.”
“Vậy thì tốt quá, tốt quá.”
Dì Mai xoa xoa hai tay, không ngừng xoay vòng tại chỗ.
“A Phát, có cần dì giúp gì không?”
Dì Mai bỗng hỏi.
“Tạm thời chưa cần, dì Mai nghỉ ngơi một lát, cần gì cháu sẽ gọi dì.”
“Được, được, dì ở phòng khách, có việc gì gọi dì.”
Dì Mai lưu luyến nhìn quan tài một cái, bước ra khỏi phòng ngủ phụ.
Chung Phát nhìn bóng lưng dì Mai, xoay người lấy thuốc lá cuốn ra, hút liền ba điếu.
Đợi luồng âm khí lạnh lẽo trong người bị hơi ấm đè xuống, Chung Phát bước đến đứng trước quan tài.
Cạch!
Chung Phát mở nắp quan tài ra một khe rộng khoảng bốn mươi phân, để lộ chú Đông mặc bộ thọ y đen bên trong.
Đưa tay, Chung Phát gỡ chiếc mặt nạ tiền đồng che trên mặt chú Đông ra.
Lúc gỡ mặt nạ, Chung Phát cảm thấy một luồng lạnh lẽo thấm vào, nhưng rất nhanh bị hơi ấm trong người xua tan.
Đặt mặt nạ sang bên, Chung Phát dùng ngón tay ấn ấn mặt chú Đông, cảm nhận được cả sự lạnh lẽo lẫn cứng đờ, Chung Phát gật đầu.
Ánh mắt dời xuống, Chung Phát rút lá Trấn Linh Phù đặt trên ngực chú Đông ra, cất kỹ.
Thời điểm đã đến, cũng không cần dùng đến lá Trấn Linh Phù này nữa.
Cúi người, bưng chậu máu quạ trên nền lên, đổ men theo vách trong quan tài vào bên trong.
Chỗ máu quạ này, là vắt ra từ những con quạ cuối cùng trong nhà dì Mai, không có tác dụng lớn lắm, nhưng cũng có thể tụ thêm chút âm khí.
Đợi máu quạ phủ kín đáy quan tài, Chung Phát lấy ra lá Khống Thi Phù duy nhất còn lại.
“Sư phụ, nếu người thực sự nhận con là đồ đệ, thì phù hộ cho con một lần thành công.”
Chung Phát vừa gấp Khống Thi Phù thành hình tam giác, vừa khẽ lẩm bẩm.
Cởi khuy áo chú Đông, Chung Phát cầm con dao nhỏ đâm vào vị trí tim.
Cảm giác tù đọng truyền qua chuôi dao, nhưng không ngăn được động tác của Chung Phát.
Chầm chậm, một vết cắt dài mười phân xuất hiện trên ngực chú Đông.
Đặt dao xuống, Chung Phát dùng ngón tay banh vết cắt ra, nhét Khống Thi Phù vào bên trong.
Đặt xong, Chung Phát lại từng chút bóp chặt lớp cơ đã mất đàn hồi quanh vết cắt, khiến vết cắt thu nhỏ, khép lại.
“Tuy không có thủ pháp như thợ khâu xác, nhưng đợi âm khí tụ lại, thi thể cứng lên, vết cắt cũng sẽ bị ép khép lại, không đáng ngại.”
Mặc lại quần áo cho chú Đông, Chung Phát xoay người châm chiếc đèn dầu hoa sen đó.