Sau khi mọi thứ trở về dáng vẻ ban đầu, tâm trạng Trần Miểu càng thêm bình tĩnh.
Qua những chuyện vừa xảy ra, Trần Miểu dường như đã hiểu ra được đôi chút về cuốn sách này.
Cuốn sách này có thể dự đoán tương lai liên quan đến Trần Miểu, mà tương lai đó, sẽ thay đổi theo một số ‘biến số’ đủ sức ảnh hưởng đến nó.
Nhưng nội dung trong sách sẽ không thay đổi chỉ vì những ý nghĩ mơ hồ, viển vông trong đầu Trần Miểu, mà phải khi xuất hiện một biến động thực chất, nó mới thay đổi.
Lúc trước khi Trần Miểu chỉ nghĩ trong lòng muốn gọi bạn thân đến bầu bạn, sách không hề thay đổi, đến khi anh gọi điện cho bạn thân, xác nhận chuyện này xong, sách mới thay đổi.
Y hệt như cuộc gọi giữa anh và bác cả vậy.
Ngoài ra, cuốn sách còn có thể dự đoán được cả những chuyện mà Trần Miểu không hề hay biết.
Ví dụ như lần đầu ngăn bạn thân đến nhà tang lễ, nhưng thực tế bạn thân chưa từ bỏ ý định đó, nên nội dung trong sách chưa đổi.
Mãi đến lần ngăn cản thứ hai mới thực sự thay đổi.
Theo một ý nghĩa nào đó, cuốn sách này có thể dùng làm máy dò nói dối, nhưng chỉ dò được nội dung hiện có trong sách mà thôi.
Sau đó Trần Miểu cứ mãi nghiên cứu cuốn sách, nhưng có lẽ vì anh không có động thái gì khác, nội dung trong sách cũng không thay đổi thêm nữa.
Trần Miểu đang chờ, chờ qua đêm nay, anh muốn biết nội dung trong sách rốt cuộc sẽ thay đổi ra sao.
“Nhưng, trong kho lạnh, rốt cuộc có nguy hiểm gì đây?”
……
Thời gian thoáng chốc trôi qua.
Đêm đó, Trần Miểu ở lại ký túc xá trong quán, cả đêm gần như không ngủ được mấy.
Cứ cách vài phút, anh lại lấy sách ra xem nội dung có thay đổi gì không.
Nhưng đến tận ba giờ sáng, Trần Miểu ngủ thiếp đi lúc nào không hay, cuốn sách kia vẫn chưa có bất kỳ thay đổi nào.
Hôm sau, Trần Miểu bị tiếng gõ cửa đánh thức.
Nghe giọng, là bác cả.
Mở cửa ra, Trần Miểu còn chưa kịp nói gì, đã thấy bác cả lách người bước vào ký túc xá của anh.
“Đêm qua cháu có đến kho lạnh không?”
Nhìn sắc mặt khó coi của bác cả, Trần Miểu nén lại ý muốn liếc nhìn cuốn sách kia, lắc đầu.
“Cháu ngủ quên mất... kho lạnh xảy ra chuyện gì rồi ạ?”
Nghe Trần Miểu nói vậy, Trần Vĩ Nghị thở phào nhẹ nhõm.
Ông đi đến bàn học của Trần Miểu ngồi xuống, rút một điếu thuốc châm lửa.
Trần Miểu nhìn rõ, tay bác cả cầm điếu thuốc, hơi run.
“Lão Vương chết trong kho lạnh rồi.”
“Cái gì!?”
Cơ thể Trần Miểu chấn động.
“Anh Vương không phải đã xin nghỉ sao? Sao lại có thể……”
“Bác đã xem camera giám sát, ông ấy về lúc bốn giờ sáng, xách theo rượu, vừa nãy lúc thông báo cho gia đình ông ấy, bác có hỏi thăm tình hình của Lão Vương.”
Trần Vĩ Nghị rít một hơi thuốc, kể lại những gì mình biết được.
Hóa ra vợ Lão Vương đang đòi ly hôn với ông, nói là đã chịu đựng đủ rồi cái cảnh Lão Vương suốt ngày ở cùng người chết, giờ con cái đã trưởng thành, bà cũng không muốn nhẫn nhịn thêm nữa.
Sau một trận cãi vã dữ dội, Lão Vương uống say đến tận nửa đêm, mới quay về kho lạnh.
Còn về nguyên nhân tử vong, có vẻ là đột tử, cụ thể còn phải chờ cảnh sát và pháp y đến mới rõ.
Dụi tắt điếu thuốc, Trần Vĩ Nghị đứng dậy nói với Trần Miểu: “May mà cháu không đi, đỡ được bao nhiêu chuyện.”
“Bác đi xử lý việc của Lão Vương trước đây, nếu cháu thấy bí bách thì ra ngoài đi dạo đi.”
Tiễn bác cả đi rồi, Trần Miểu lập tức quay về chỗ ngồi, mở cuốn sách kia ra.
Phần trước không đổi, phần sau đoạn Trần Miểu đến kho lạnh đã thay đổi.
「……」
「Vào đêm, tôi ngủ thiếp đi, quên sạch lời dặn của Lão Vương.」
Trần Miểu nhíu mày.
Anh phát hiện ra một chuyện, cuốn sách này dường như không biết được suy nghĩ thật sự trong lòng anh, nên sẽ tự động bổ sung nội dung liên quan theo một logic nhất định.
Đêm qua, rõ ràng anh cố ý không đi, nhưng trong sách lại viết là quên mất.
Không hiểu, Trần Miểu tiếp tục đọc xuống
「Hôm sau, Lão Vương chết, chết trong kho lạnh!」
「Nghe nói là đêm qua sau khi về kho lạnh thì đột tử.」
「Gia đình Lão Vương đến nhà tang lễ làm ầm lên một hồi, nhận được khoản bồi thường từ quán trưởng, còn Lão Vương thì bị để lại trong nhà tang lễ, gia đình ông nói bảy ngày sau sẽ đến lo hậu sự.」
「Có lẽ chính Lão Vương cũng không ngờ, canh giữ kho lạnh nửa đời người, cuối cùng lại tự mình dọn vào ở trong tủ lạnh.」
「Vì sau khi Lão Vương chết không ai trực kho lạnh, tôi được tạm thời điều đi trông kho lạnh, vì áy náy với Lão Vương nên tôi không từ chối chuyện này.」
「Nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng cửa tủ lạnh mở ra... tôi chết rồi.」
Nhìn câu cuối cùng, sắc mặt Trần Miểu có phần cứng đờ.
Hôm qua anh còn đang nghĩ ‘cạm bẫy tử thần’ trong kho lạnh sẽ là gì.
Là chập điện bị điện giật chết, hay bị tủ đông đổ đè chết, hay là có kẻ trộm đột nhập kho lạnh giết người cướp của!
Anh cũng từng nghĩ có phải bị ma ám hay không, nhưng hai năm làm việc ở nhà tang lễ, anh không phải chưa từng trực kho lạnh ban đêm, cũng không phải chưa từng thấy người chết.
Nhưng ma, anh chưa bao giờ gặp phải.
Nhưng giờ câu ‘tiếng cửa tủ lạnh mở ra’ kia lại là gì?
Có thứ gì đó từ trong tủ lạnh chui ra, giết tôi?
Chốt cửa tủ lạnh nằm ở bên ngoài, cho dù trong tủ lạnh có giấu một tên trộm, thì hắn làm sao mở được tủ lạnh từ bên trong?
Ngoài ma ra, Trần Miểu không nghĩ ra còn thứ gì khác khớp với chuyện này.
Vốn tưởng rằng sau khi xác định được cạm bẫy tử thần trong kho lạnh cụ thể là gì, sẽ có cách đối phó, nhưng giờ biết rồi, Trần Miểu lại càng không biết phải làm sao.
Ma thì phải phòng bị thế nào?
Tìm một thầy âm dương?
Trần Miểu lắc đầu.
Lần trước có khách muốn làm pháp sự cho người mất, thế là bác cả bỏ tiền thuê một người đóng giả thầy âm dương, nên đối với thầy âm dương, Trần Miểu không tin tưởng.
Kiếm gỗ đào, cành liễu?
Xét cho cùng, thế gian đã có ma thì những vật phẩm dân gian lưu truyền từ xưa đến nay hẳn cũng có sức mạnh tương ứng.
Thử xem sao?
Nhìn giờ, tám giờ.
Trần Miểu cầm điện thoại và cuốn sách, rời khỏi ký túc xá.
Lúc ra khỏi nhà tang lễ, anh thấy xe cảnh sát, cũng nghe thấy tiếng khóc than vọng ra từ linh đường.
Không để tâm, Trần Miểu đi thẳng về phía phố đi bộ phía bắc thành.
Trên đường đi, gặp một cây liễu, Trần Miểu tiện tay bẻ một cành liễu, hành động này không khiến nội dung trong sách thay đổi.
Sau đó Trần Miểu đến một tiệm đồ chơi cổ mua bùa đào, kiếm gỗ đào, sách vẫn không có gì thay đổi.
Những thứ này, không phải ‘biến số’ có thể thay đổi chiều hướng tương lai sao?
Đúng lúc Trần Miểu đang thấy khó xử vì chuyện này, bỗng nghe thấy bên cạnh có hai đứa trẻ nói muốn đi leo núi Cảnh Sơn.
Cảnh Sơn?
Trần Miểu nhìn về phía ngoài bắc thành, con ngươi khẽ sáng lên.
Trong dãy núi phía ngoài bắc huyện Thiên Môn, có một ngọn núi tên là Cảnh Sơn, trên núi có một ngôi Lão Mẫu Từ khá thịnh hương khói, mỗi năm vào hội chùa có rất nhiều người đến dâng hương, phần lớn là người huyện Thiên Môn, những nơi lân cận gần đó cũng có người đến.
Cầu con, cầu tài, cầu bình an đều có.
Mỗi lần leo núi Trần Miểu cũng sẽ thắp một nén hương, không cầu gì khác, chỉ là muốn dùng khói hương ở Lão Mẫu Từ để xua bớt ‘mùi người chết’ trên người.
Đương nhiên, mùi người chết anh chưa từng ngửi thấy, đó chỉ là lời bác cả nói.
Trong lòng đã có ý định, Trần Miểu bắt taxi thẳng đến Lão Mẫu Từ.
Cảnh Sơn được xem là một điểm du lịch nhỏ, mấy năm trước một vị lãnh đạo huyện Thiên Môn cắn răng chi ngân sách làm một con đường núi quanh co dẫn thẳng đến Lão Mẫu Từ, xe cộ có thể chạy thẳng theo đường núi lên tận nơi.
Những năm gần đây dọc con đường núi mọc lên rất nhiều quán ăn chơi sống ảo nổi tiếng, thu hút không ít người từ các thành phố lân cận huyện Thiên Môn đến chơi, trực tiếp biến nơi này thành một điểm du lịch mới của huyện Thiên Môn, coi như cùng Cảnh Sơn tương hỗ lẫn nhau.
Khi Trần Miểu lên đến đỉnh núi đã là một tiếng đồng hồ sau.
Không phải mùa hội chùa, người ở Lão Mẫu Từ không đông lắm.
Trần Miểu đi thẳng đến chỗ bán hương que, mua ba cây hương to nhất.
Loại một trăm tệ một cây!
Trước đây anh đến Lão Mẫu Từ toàn thắp loại mười tệ ba cây, lần này dù sao cũng là đến cầu bình an, nên anh có phần thành tâm hơn.
Cung kính cầm hương đưa lên ngang mày, cúi người bái lạy cắm hương xong, Trần Miểu lại nhìn về phía cuốn sách trong tay.
“Vẫn không có tác dụng sao?”
Là cách làm sai, hay là Lão Mẫu Từ không linh?
Trần Miểu nhìn cái đỉnh lư cắm ba cây hương to, bỗng bước tới hai bước.
Đưa tay, anh bốc một nắm tro hương nhét vào túi.
Cũng không màng đến ánh mắt kinh ngạc của người bên cạnh, Trần Miểu lại mở cuốn sách ra.
Lần này, một phần nội dung trong sách đã thay đổi!
「……」
「Có lẽ vì lòng kính sợ đối với người đã khuất, sau khi Lão Vương chết, tôi đã lên núi thắp một nén hương, và bốc một nắm tro hương mang về.」
「……」
「Vừa vào đêm, tôi đã nghe thấy tiếng cửa tủ lạnh phát ra một tiếng “bụp”.」
「Tôi chết rồi.」
……