“Thời gian… thật sự có thể đảo ngược sao?”
Trên tầng cao nhất của Xan Hà Lâu, Tư Dạ Ly phóng tầm mắt ra xa, bộ váy đỏ thướt tha chấm đất, phác họa nên vóc dáng thon thả lung linh.
Ngay sau đó, nàng từ từ bay lên không trung, dải lụa quanh vòng eo thon thả tung bay trong gió, đôi mắt đẹp rực rỡ ánh sáng, tựa như ánh bình minh dang rộng, xua tan đi màn đêm tăm tối.
Không đúng.
Cùng tòa nhà đó, ở tầng mười tám, Khương Thành và Khương Hy Vi đang tựa lan can nhìn ra xa đều phải thốt lên kinh hô.
Bọn họ khó lòng tin nổi, vị Tổ sư trẻ tuổi nhất đương thời lại bị người ta đâm xuyên đầu bằng một đao.
“Xảy ra chuyện lớn rồi!”
“Khương Hy Di Đại Thánh, sắp trở thành vong hồn dưới lưỡi đao!”
Xan Hà Lâu, với tư cách là một công trình mang tính biểu tượng, giờ phút này tụ tập rất nhiều tu sĩ, mọi người không thể kìm nén được nữa, đều thất thanh kinh hô.
Đó là kẻ tàn nhẫn cỡ nào chứ? Đơn thương độc mã chặn giết Địa Tiên, vung đao chém Đại Thánh, gây ra một trận chấn động khổng lồ.
Nơi chiến trường, núi sông ảm đạm, thời gian luân chuyển, không gian thay đổi, những luồng ánh sáng lốm đốm phai nhạt hết màu sắc sặc sỡ, chỉ còn lại hai màu đen trắng, đất trời trải rộng ra như một bức tranh thủy mặc.
Nơi đây, chỉ có khí âm dương tuôn chảy, ánh sáng đen trắng đan xen.
Tần Minh xuất đao, đâm xuyên qua mi tâm của Khương Hy Di.
Sắc mặt hắn lạnh mạc, bàn tay nắm đao dùng sức xoay mạnh, đây là đang muốn phá hủy bộ vị quan trọng nhất của cơ thể con người.
Khương Hy Di dẫu có muôn vàn bất đắc dĩ, vạn phần không cam lòng, cũng không cách nào thay đổi được hiện thực tàn khốc, sinh cơ mãnh liệt của gã đang nhanh chóng trôi đi.
Gã không thể nhúc nhích, linh hồn bị “đóng băng”, vô lực phản kháng.
Thế nhưng, khi phải chịu đựng loại cực hình này, suy nghĩ đang đông cứng của gã lại xuất hiện gợn sóng.
Nghĩ tới gã đường đường là Đại Thánh, Tổ sư trẻ tuổi nhất đương thế, lại phải hứng chịu kiếp nạn như vậy ngay dưới con mắt của bao người, quả thật là một nỗi nhục nhã ê chề.
Trong chốc lát, thù hận, phẫn uất… cuộn trào mãnh liệt trong tâm trí gã.
Cùng lúc đó, bên trong sọ não của gã đã bị ánh đao quấn nát như tương.
Ở vào trạng thái này, tạp niệm trong đầu gã lại sôi sục, cõi lòng dâng trào như lửa đốt.
Tất cả mọi người ở đây đều bị kích thích mạnh.
Đặc biệt là Địa Tiên của Trường Sinh Đạo Tràng, vầng sáng linh hồn bị định trụ vậy mà lại gợn sóng, hai mắt phun lửa.
Truyền nhân trong giáo gặp nạn, cũng là nỗi nhục nhã của tất cả bọn họ.
Tần Minh ra tay vô tình, mũi đao đẫm máu đâm xuyên ra phía sau gáy của Khương Hy Di.
Tiếp đó, nương theo một tiếng nổ vang, cái đầu của vị Tổ sư trẻ tuổi nhất này vỡ nát tựa như quả dưa hấu thối.
Chỉ một bước là xong rồi sao? Tần Minh cảm thấy có chút không chân thực.
Hắn đã từng làm gương từ trước, những bậc kỳ tài tuyệt thế khi hành tẩu trong Dạ Vụ Thế Giới đều cực kỳ nguy hiểm, rất có khả năng sẽ bị những lão quái vật thâm sâu khó lường như Vu Hào nhắm tới.
Lẽ nào Trường Sinh Đạo Tràng không rút ra được bài học nào, mà chỉ phòng bị có bấy nhiêu thôi sao?
Thế nhưng, thời gian quý giá không cho phép hắn suy nghĩ nhiều, hắn liên tục vung đao, chém liên tiếp vào luồng hồn quang đang bị định trụ kia.
Đột nhiên, dường như chuyện này đã kích phát một loại cấm chế nào đó, những lá bùa rực rỡ màu sắc bay lên, bung nở chói lọi, đó là bùa thế mạng
Thậm chí còn có cả Thuấn Di Phù.Bản quyền bản dịch thuộc về webtruyenchu.com
Tuy nhiên, luồng hồn quang kia không cách nào rời đi được.
Âm Dương Định Hồn Đồng Tiền ngập tràn áp bách, khiến cho những lá bùa cấp bậc cao nhất kia đều mất đi hiệu lực, cứ thế bốc cháy vô ích, lại không thể mang người này đi.
Di bảo Thiên Tiên sau khi thức tỉnh, đã minh họa trọn vẹn cho khái niệm thế nào là nghiền ép.
Vút một tiếng, hồn quang của Khương Hy Di bị Tần Minh chém đôi, kết quả lại dẫn phát ra cấm chế khủng khiếp hơn, những luồng dao động đáng sợ truyền ra.
Thế nhưng kết quả vẫn y như cũ, Âm Dương Định Hồn Đồng Tiền buông xuống luồng sáng đen trắng, đánh tan những đạo văn bí ẩn ở nơi đó, gột sạch mọi dư âm.
Tần Minh lập tức hiểu ra, biện pháp bảo vệ của Trường Sinh Đạo Tràng chủ yếu nhắm vào linh hồn của Khương Hy Di, còn khả năng phòng ngự đối với nhục thân thì hiển nhiên là chưa tới nơi tới chốn.
Trong chớp mắt, Thuần dương ý thức của Khương Hy Di liên tục tan biến rồi huyễn diệt hơn bảy lần.
Kết quả là gã vẫn không thể trốn thoát, chỉ cần liên quan đến lĩnh vực linh hồn, thì đều sẽ bị Âm Dương Đồng Tiền khóa chặt.
Tần Minh cười khẩy: “Ngươi còn trốn đi đâu nữa?”
Tới giây phút cuối cùng, Khương Hy Di phát ra tiếng hừ muộn màng.
Tần Minh vung đao chém nát tâm linh, tiêu diệt hồn phách của gã.
“Để ta!” Hoàng La Cái Tản truyền âm.
Bóng dáng yêu kiều trên mặt ô, hôm nay có thể nói là phá lệ, lần đầu tiên múa lượn vui đùa cùng cái bóng, bay bổng tựa như tiên.
Lúc này, bốn đại Địa Tiên, hai vị Đại Thánh, cùng với những kẻ theo hầu bọn họ, đều không thể động đậy mảy may, trở thành cá nằm trên thớt. Đã từng có lúc, bọn họ đứng trên chín tầng mây, quan sát hồng trần.
Hiện giờ, tất cả đều đảo ngược, người từng bị bao vây tiêu diệt lại đang dùng ánh mắt dò xét đánh giá bọn họ, đồng thời vung lên đồ đao. Tần Minh liên tiếp tung đòn sát thủ, hàng chục đạo ánh sáng tâm linh của Khương Hy Di đều bị hắn thu vào sâu bên trong Dị Kim Bố.
“Nói là hồn quang của Đại Thánh, nhưng ta cảm thấy hỏa hầu không đủ!” Tiểu Hoàng ngay lập tức đưa ra đánh giá, vô cùng bất mãn.
Tần Minh cau mày, đã sớm đoán ra sự thật.
Nếu nhục thân của Khương Hy Di không có biện pháp phòng ngự nào vượt quá quy chuẩn, vậy chỉ có thể chứng tỏ đây hẳn không phải là chân thân.
“Là hóa thân sao.”
Hay phải nói, đây là pháp thể được luyện chế bằng thần ngẫu hoặc cây hoàn dương?
Rõ ràng là, sau khi mộ của Chính Quang Đại Thánh xanh cỏ ba thước, quả thật đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho các đại đạo tràng, việc bảo vệ những truyền nhân cốt lõi nhất của các thế lực đã được tăng cường rõ rệt.
“Cái chết của ta năm xưa, dường như đã thành tựu cho rất nhiều người!” Tần Minh thầm nghĩ trong bụng.
Nếu không thì, hôm nay nói không chừng hắn đã có thể chém liên tiếp hai cỗ chân thân Đại Thánh của Chí Cao Đạo Tràng rồi.
Thân thể Khương Hy Di vỡ vụn, ánh sáng tâm linh bị chém diệt, hậu quả gây ra chẳng kém gì một trận sóng thần.
Những người bị định trụ thần hồn tại hiện trường, tâm tình đều dao động dữ dội, ánh sáng tâm linh gần như sắp muốn dấy lên một lần nữa.
Đó là chưa kể tới Phong Lâm Thành ở phía sau, chỉ cần ai chứng kiến cảnh tượng này, tâm thần đều không khỏi run rẩy theo.
Mọi người đều biết, người bí ẩn này đã chọc thủng trời rồi!