Tần Minh chiến ý hừng hực, hắn tựa như vừa tắm trong ánh dương hừng hực mà ra, khoác lên mình chiến giáp ánh sáng được tạo thành từ văn tự tiên đạo, thần huệ, thiên quang, ý thức hòa quyện làm một, hắn dốc toàn lực ra tay.
Tay trái chưởng, tay phải quyền, chói lóa rực rỡ, lượn lờ khí thánh sát kinh khủng, khiến màn sương đêm cũng bị nổ tung, phía trước hắn chỉ còn lại sự chói lóa, giữa trời đất chỉ còn lại thứ ánh sáng chói mắt kia!
Lệ Hằng “cứ lý lẽ mà tranh”, tự nhiên cũng đang ra sức ra tay, trường tinh thần lấy hắn làm tâm lan tỏa ra ngoài, tựa như làm méo mó hư không.
Thế nhưng, khoảnh khắc này hắn lại lông tóc dựng ngược, phảng phất như đang đối mặt với một con dã thú hung tàn thoát khỏi vực sâu, trong đáy lòng hắn bất an mãnh liệt.
Nhưng tên đã lên cung không thể không bắn, hắn đã không còn đường lui.
Khoảnh khắc tiếp xúc, Lệ Hằng có cảm giác đau đớn như bị mãnh thú cắn xé, trường tinh thần của hắn bị xé toạc, thần thai đang ngồi kiết già trong “trường” ấy phát ra tiếng ai minh.
Da đầu hắn như nổ tung, trong lòng run rẩy, sinh ra một cảm giác kinh hãi, hắn biết mình không đỡ được người này.
Ánh sáng từ nắm đấm của đối phương phát ra sao lại đáng sợ hơn cả kiếm sát. Vô kiên bất tồi, ngay lập tức xuyên thủng trường tinh thần của hắn, xé toạc lĩnh vực của hắn.
Và Lệ Hằng cảm thấy ngực trống trải, ngay cả nhục thân của hắn cũng bị quyền quang kia đánh xuyên thủng, xuất hiện một lỗ quyền to lớn xuyên trước thấu sau.
Ngũ tạng vỡ nát, xương ngực gãy rời, cùng với lượng lớn máu tươi tuôn trào, cùng với thân thể mang đầy vết nứt, kết hợp lại với nhau tạo nên một cảm giác vỡ vụn đáng sợ.
Lệ Hằng bay ngược ra, đập mạnh vào khuôn viên đổ nát cách đó mấy chục mét, toàn thân nhuốm đỏ máu tươi, suýt nữa thì nổ tung tại chỗ, trên người hắn, chi chít, khắp nơi đều là vết nứt.
Lúc này, nếu hắn bước vào biển sương đêm, cơn gió cương phong chỉ cần thổi nhẹ, hắn sẽ vỡ thành năm bảy mảnh.
Khoảnh khắc Tần Minh xuất kích, trong lòng cũng có một luồng khí, hắn đứng đầu bảng ở cả ba cảnh giới của Tân Bảng, còn từng đánh xuyên một nhóm cao thủ của văn minh Hắc Tháp, mới giành được phần thưởng quan trọng như Ao Ước, vậy mà giờ đây lại có người tới cướp, còn dám nói cái gì là nội định.
Thế nhưng sau khi ra tay, hắn có chút mê mang, tự nói: “Chỉ có vậy thôi sao?”
Lúc này, Lệ Hằng chấn động, kinh hãi, sợ hãi, đắng nghét, các loại tâm tình đan xen, đơn giản không dám tin vào những gì mình đã trải qua.
Mới chỉ một chiêu giao phong thôi, hắn đã bị đánh tàn, sắc mặt tái nhợt, những vết nứt lấy lỗ quyền làm tâm lan tỏa ra ngoài, lan tới ngũ tạng lục phủ của hắn, lại lan tới cả khuôn mặt.
Ngay cả má, trán của hắn cũng đầy vết máu, hắn như một món đồ sứ sắp vỡ, phảng phất chỉ cần chạm nhẹ là sẽ lập tức tan rã.
“Ta nghĩ, ta đã hiểu lầm điều gì đó.” Hắn khó nhọc mở miệng, mặt mũi đầy vẻ đắng nghét, đây là quái vật gì vậy? Sao có thể là loại người mà hắn nghĩ chứ.
Kỳ thực, Lệ Hằng rất mạnh, nếu không hắn cũng không dám tới đi con đường này.
Hắn chịu đựng được một kích toàn lực của Tần Minh, tuyệt đối không phải kẻ tầm thường.
Tần Minh nhìn hắn, lại cúi đầu nhìn đôi tay mình, rất lâu không nói lời nào, có cảm giác không gian bị đảo lộn, lẽ nào hắn đánh một Thánh đồ giả?
Lệ Hằng kinh hãi, giờ đã nhìn rõ, trên nắm đấm của đối thủ lượn lờ nhiều loại thánh sát, mà đã hòa quyện làm một, có thể sánh ngang kiếm sát mạnh nhất, ít nhất cũng trên tám loại, không trách chỉ quang quyền đã có thể xé nát hắn, xuyên thủng hắn.
Hắn nhịn không được hít một hơi sương đêm, kết quả lại từ cái lỗ lớn ở ngực thoát ra ngoài, biểu cảm trên mặt hắn cứng đờ, tràn ngập vẻ chấn động, số lượng thánh sát mà một tuyệt đại kiếm tiên có thể dung luyện cũng chỉ nhiều lắm là như vậy thôi chứ?
Hắn rốt cuộc đã gặp phải một người như thế nào? Hắn cảm thấy, thiếu niên tới đi con đường Thánh đồ thử luyện này hẳn phải có thể sánh ngang điện hạ, tư chất tuyệt luân.
Tần Minh mở miệng: “Lẽ nào chính ngươi mới là người có quan hệ?”
Nếu không thì giải thích thế nào, người đi con đường cực kỳ gian nan sao lại yếu như vậy?
Lệ Hằng tự nhiên rất mạnh, nhưng so với địch thủ mạnh mẽ trong tưởng tượng của Tần Minh thì kém xa, hắn còn tưởng cần phải huyết chiến, phải trải qua một trận sinh tử quyết đấu.
“Cái này… đúng vậy!” Lệ Hằng cứng đầu đáp ứng, xét về thực lực, hắn có tư cách tới đi con đường này, nhưng hắn quả thật là thông qua quan hệ, biết được Ao Ước mở lại, nên vội vàng muốn tới xen một chân.
Tần Minh nghĩ đủ mười hơi thở cũng không nghĩ thông, loại người này sao dám tới đánh hắn.
Lệ Hằng hung hăng tới, tư thái cao ngạo, đầy tự tin, cuối cùng lại đánh thành chiến đấu bảo vệ tính mạng.
Điều này khiến Tần Minh trăm điều không hiểu, đối phương lấy đâu ra tự tin? Hắn đành phải lại im lặng mười hơi thở.
Lệ Hằng vội mở miệng: “Đạo huynh thiên túng chi tư, đừng để ý tới tiểu đệ, tiểu đệ trước đó đã hiểu lầm huynh, tưởng rằng Ao Ước này nội định cho huynh rồi.”Chương mới nhất luôn được đăng sớm nhất trên webtruyenchu.com
“Nó vốn dĩ là để lại cho ta.” Tần Minh nói.
“…” Lệ Hằng không biết nên tiếp lời thế nào, đối thủ cạnh tranh này quả thật mạnh khủng khiếp, nhưng nói chuyện cũng thật sự rất bá đạo, nội định cũng không che giấu sao?
Trong lòng hắn bực bội, nói: “Ở biệt viện này chỉ phân thắng bại, không phân sinh tử, tiểu đệ nhận thua.”
Nói chuyện, hắn còn chớp chớp đôi mắt đào hoa, nhịn đau đớn lộ ra nụ cười, cố gắng tăng thêm chút thân thiết.
Lệ Hằng rất tuấn mỹ, lại tu thành lĩnh vực tinh thần đặc biệt, luyện ra thần thai, bình thường cử chỉ hành động đều có thể ảnh hưởng tâm thần người xung quanh, khiến họ vô cớ tăng thêm hảo cảm với hắn.
“Đôi mắt đào hoa thối rữa của ngươi, đừng có tùy tiện chớp mắt với ta!” Tần Minh cảnh cáo.
Sau đó, hắn và Lệ Hằng đơn giản trao đổi, hỏi hắn tình huống thế nào, sao dám chạy tới đây cướp Ao Ước của hắn?
Lệ Hằng thở dài trong lòng, đối thủ mượn thể tới đây trước mặt này thật là ngang ngược a, từ đầu đến cuối đều nhấn mạnh Ao Ước là “đất riêng” của hắn.
Hắn đành phải nhẫn nại đáp ứng, có thể nói thì nói, không thể nói thì nhanh chóng lướt qua, ứng phó người này.