(Đã sửa lại bản dịch ngày 01/04/2026):
Bạch Mông đều đang hoài nghi, lẽ nào mặt trời từ đường chân trời mọc lên lại rồi. Tỷ tỷ của hắn Đường Vũ Thường cư nhiên lại đối với một người ngoài không hề quen biết cười tươi tắn rạng rỡ đến thế, quá đỗi kỳ lạ rồi.
Hắn mở miệng nói: “Tần huynh, đi thôi, tỷ tỷ của ta đối với huynh ấn tượng rất tốt, bao nhiêu năm qua, trong thế hệ cùng trang lứa có thể lọt vào mắt xanh của tỷ ấy không đếm quá một bàn tay đâu.”
Tần Minh nghiêng đầu nhìn hắn, nói: “Ngươi nghe thấy cô ta nói gì rồi sao? Lão tử Thục Đạo nan!”
Bạch Mông mang vẻ mặt mờ mịt, nói: “Ta không có nghe thấy a.”
Tần Minh nói: “Ta cảm thấy, cô ta hoàn toàn không muốn gặp ta, thực ra chỉ là đang gọi ngươi qua đó mà thôi. Hơn nữa, hôm nay ta có việc, để hôm khác lại tụ tập đi.”
“Đừng mà, ta dám chắc chắn, tỷ tỷ ta đang dặn dò ta, mời huynh qua đó.” Bạch Mông cảm thấy vô cùng hợp ý với vị Tần huynh này, vì vậy bây giờ lên tiếng nhắc nhở, báo cho Tần Minh biết một số sở thích của tỷ tỷ hắn, nói: “Ta nói cho huynh biết, nhãn quang của tỷ tỷ ta vô cùng cao, thích đủ các loại sự vật tốt đẹp, không thích những kẻ hèn nhát nhu nhược.”
Tần Minh tổng kết lại một chút, nói: “Nói tóm lại, cô ta háo sắc, sùng bái cường giả.”
Chu Tước diễn võ trường, tỷ đấu vừa mới kết thúc, đúng lúc tiếng người ồn ào náo nhiệt, là một mảng ầm ĩ.
Đường Vũ Thường vận dụng một loại nhĩ thuật, nghe thấy rõ mồn một lời nhận xét của Tần Minh về mình, tức khắc, hai mắt đều sắp bốc hỏa rồi, ánh sáng rực rỡ càng thêm chói lòa, nhìn chằm chằm gắt gao về phía bên này.
“Lão Bạch, để hôm khác đi.” Hạng Nghị Vũ cũng hỗ trợ khuyên can, bởi vì hắn biết rõ, Tần Minh và người phụ nữ mặc váy đỏ kia có ân oán.
“Tỷ tỷ của ta qua đây rồi.” Bạch Mông nói.
“Thịnh tình khó chối từ, huynh cớ sao phải thoái thác chứ?” Khương Nhẫn lên tiếng.
“Hóa ra là Đại Đường.” Lê Thanh Nguyệt mở miệng cất lời, cùng được địa tiên Mục Thanh Hòa chọn trúng, các nàng tự nhiên có quen biết lẫn nhau.
Khoảng thời gian dạo gần đây, Khương Nhẫn, Tiêu Tẫn Dã, Kim Bồ Đề vân vân được Mục Thanh Hòa chỉ dạy, được Thượng sứ trên chín tầng mây triệu kiến, đã thu hút sự chú ý của các phương.
Bởi vì, có một loại suy đoán cho rằng, trong nhóm người này chắc chắn có “Liệt Dương”, thậm chí, rất có khả năng không chỉ có “một vầng”.
“Ta và cô ta mà chạm trán nhau, sẽ lập tức đánh nhau ngay.” Tần Minh âm thầm truyền âm, nhắc đến một cách qua loa đại khái những chuyện cũ ở Đại Lôi Âm Tự với những người bên cạnh.
Tất nhiên, về cái phong tình của một cước dưới ánh chiều tà, bên trong vạn năm cổ tự đó, hắn lại bỏ qua không đề cập tới.
Lê Thanh Nguyệt truyền âm: “Khương Nhẫn vẫn luôn muốn luận bàn cùng cô ta, nếu như cô ta muốn đánh một trận thì không còn gì tốt hơn.”
Đường Vũ Thường đi xuyên qua đám đông, thướt tha yêu điệu bước tới, ánh mắt tự nhiên đổ dồn lên người Tần Minh.
Nàng ta trước nay chưa từng che giấu tính cách thù dai của chính mình, bị đạp một cước thì cũng thôi đi, đến cả tiểu đệ dưới trướng cũng bị đối phương lừa gạt đến mức mù quáng, nàng ta làm sao có thể không tức giận cho được?
“Đệ qua đây.” Nàng ta nhìn về phía Bạch Mông.
Lão Bạch nghe vậy, lập tức lạch bạch chạy qua đó, đến tận bây giờ vẫn không quên nói đỡ cho hảo huynh đệ Tần Minh.
“Tỷ tỷ, vị huynh đệ này của đệ không chỉ anh tuấn, mà còn là bậc thiên túng chi tư, chắc hẳn tỷ đã nghe nói rồi chứ? Đêm qua huynh ấy dùng Hỗn Độn Kình đánh bại thiếu niên đã luyện thành Tị Kiếp Tiên Kinh…”
Đường Vũ Thường ngay trong khoảnh khắc đầu tiên đi thăm dò trường tinh thần của hắn, muốn xem thử coi hắn có phải là đã bị đoạt xá rồi không, nếu không sao có thể đi cùng với tên đối thủ kia chứ? Quá đáng nhất là, cư nhiên lại còn vừa gặp đã như cố nhân.
Tức khắc, sắc mặt nàng ta hơi sầm lại, bởi vì đã nhận ra được, Bạch Mông đã trúng chiêu rồi, rất khó để xử lý, dính líu đến phương diện tinh thần, một khi cưỡng ép đi khơi thông gỡ rối đám sương mù đang quấn chặt trong tâm trí kia, rất có khả năng sẽ làm tổn thương đến ý thức bản nguyên của Bạch Mông.
Tuy nhiên, nàng ta cũng nhìn ra được, đây tịnh không phải là đám sương mù mang tính chất vĩnh viễn, qua một khoảng thời gian nữa sẽ tự động tiêu tán.
Giờ phút này, ấn tượng của Tần Minh ở trong mắt nàng ta tự nhiên là vô cùng tiêu cực, nếu như nhất định phải đưa ra bảng xếp hạng thì ước chừng sẽ cho ngồi cùng một mâm với chó.
Đường Vũ Thường mở miệng nói: “Không thể ngờ tới, ngươi cũng đang ở trong Thổ Thành.”
Nếu như biết trước, hắn vẫn luôn ở cùng một tòa thành trì, nàng ta đã sớm vác đao đánh tới tận cửa rồi.
“Ủa, Đại Đường, tỷ quen biết Tần Minh từ khi nào vậy?” Lê Thanh Nguyệt biết rõ mà vẫn cố tình hỏi.
Khuôn mặt Đường Vũ Thường vô cùng bình thản, nở một nụ cười nhàn nhạt, tuy nhiên sắp không duy trì nổi nữa rồi, bởi vì mỗi một lần “nhớ lại” Đại Lôi Âm Tự, đều khiến cho nàng ta muốn đánh người.
Nàng ta đáp lại: “Ta nghe đồn, sức tấn công của Hỗn Độn Kình vô cùng kinh người, hôm nay tới đây muốn được chiêm ngưỡng mở mang tầm mắt một phen.”
Khương Nhẫn mỉm cười, nói: “Được biết, cô đến từ vùng đất được trời cao lựa chọn —— Thái Khư, ở cái quá khứ xa xôi đó, Ngọc Kinh đã từng chân chính giáng xuống nơi đó, dung hợp làm một cùng với hình bóng phản chiếu trên mặt đất, ta thực sự rất muốn được luận bàn một trận với người được trời cao lựa chọn.”