(Đã sửa lại bản dịch ngày 18/03/2026):
Hách Liên Thừa Vận đứng sừng sững lơ lửng trên không trung, một mình muốn bắn chết toàn bộ Thái Dương Tinh Linh tộc!
Trên bầu trời, cường giả cảnh giới thứ sáu của Thái Dương Tinh Linh tộc kinh hãi, hồn xiêu phách lạc, nếu bị bắn trúng như vậy, toàn bộ tộc quần của bọn họ đều sẽ rơi rụng.
Nếu như bị đám Tổ sư nhân tộc dám thí thần, đồ tiên kia chặn lại, thì còn có kết cục tốt đẹp gì nữa.
Ầm một tiếng, giữa đất trời, có một vầng mặt trời to lớn từ từ bay lên, đón lấy luồng sáng mũi tên chói mắt kia.
Lão tinh linh cảnh giới thứ sáu kia hóa thân thành mặt trời, liều mạng rồi, muốn đối chọi cứng rắn với mũi tên này.
Trong tòa thành trì nằm trên tấm ván quan tài, vô số Thái Dương Tinh Linh mặt mày trắng bệch, kinh hãi hét lớn.
“Đại trưởng lão.”
Ánh sáng chói lòa bùng nở tại nơi này, mũi tên kia giống như dải cầu vồng kinh thiên, vặn vẹo cả không gian, lao đến với tốc độ cực nhanh, sương đêm dày đặc dọc đường đi hoàn toàn tan vỡ.
“A…”
Trong vầng mặt trời khổng lồ kia, cường giả tinh linh tộc hét thảm, âm thanh chấn động cả đất trời.
Tấm khiên lão tung ra vỡ vụn, tiếp theo là áo giáp của lão giống như băng tuyết gặp lò lửa, tan chảy và bốc hơi.
Dưới bầu trời đêm, giống như có sấm sét nổ vang, vầng mặt trời kia bị mũi tên vắt ngang trời đất xuyên thủng, ầm một tiếng vỡ vụn thành vô số mảnh!
Hách Liên Thừa Vận giương cung bắn mặt trời, một mũi tên bắn nổ tung!
“Trời ơi, Đại trưởng lão!”
Trong thành, vô số Thái Dương Tinh Linh thất thanh kinh hô, trái tim như muốn nhảy vọt ra khỏi cổ họng.
Chuyện này liên quan đến vận mệnh gia tộc của bọn họ, một Đại trưởng lão hùng mạnh như vậy mà dưới một mũi tên này… lại trực tiếp tan xác.
Trong bầu trời đêm, mặt trời nổ tung, luồng sáng bắn tung tóe, xua tan bóng tối, chấn tan mây đen đầy trời, cho dù cách nhau cực kỳ xa xôi cũng đều có thể nhìn thấy cảnh tượng này.
“Đừng hoảng, đó là linh quang ý thức của Đại trưởng lão, lão chưa chết đâu.” Có người lên tiếng an ủi.
Thế nhưng, khi lão tinh linh xuất hiện trở lại, trong miệng không ngừng trào ra máu tươi màu vàng nhạt, tất cả đều do thuần dương ý thức hóa thành, chứng tỏ lão đã chịu đòn trọng thương khó có thể tưởng tượng nổi, hiện tại vẫn đang rỉ máu, mất đi “máu thuần dương”.
Hách Liên Thừa Vận lạnh lùng cất giọng: “Trúng một mũi tên này của ta, không chết cũng phải mất nửa cái mạng, làm sai thì phải trả giá!”
Hơn nữa, hắn không hề có chút dừng lại, mũi tên thứ hai đã dũng mãnh bắn ra, lao theo tòa thành trì được đặt trên tấm ván quan tài khổng lồ, xé toạc màn đêm.
Tốc độ của mũi tên nhanh đến mức tận cùng, chỉ chớp mắt đã lao tới nơi.
Mũi tên này hệt như một ngôi sao chổi từ cõi xa xăm bắn phá bầu trời, uy thế của nó thực sự quá hung bạo.
Rất nhiều Thái Dương Tinh Linh thi triển phép thuật, nhưng cũng chỉ như con kiến lay cây, bất luận là linh khí được tế ra, hay là thuật pháp, đều bị luồng sáng mũi tên kia trực tiếp phá diệt.
Khí thế của nó giống như một dải ngân hà trút thẳng xuống từ chín tầng trời, mạnh mẽ không thể cản nổi.
Trên tấm ván quan tài khổng lồ, hai tên lão Thái Dương Tinh Linh rống lớn, hợp sức tế ra một tấm bia đá gãy nát, trông có vẻ xuất xứ rất bất phàm, bọn họ canh giữ tiên phần, có lẽ đây là đồ vật thuộc về tiên đạo nhặt được ở gần đó.
Trên tấm bia gãy chi chít toàn là văn tự, luân chuyển vô tận phù văn.
Thế nhưng, một mũi tên bắn tới, tấm bia đá tỏa ra hàng ngàn hàng vạn tia tiên quang kia vẫn không cản được, tương tự cũng bị bắn nổ tung ngay trong tích tắc.