Khu hành cung hoàng gia này hòa nhập vào cảnh quan tự nhiên, đình đài lầu các, cầu vồng nước chảy, hồ nhỏ màu lam gợn sóng lăn tăn, thật đúng là mười bước một cảnh. Giữa những cây linh đung đưa, mái cong đầu đao được phác họa thành đường viền vàng nhạt trong ánh hỏa hà.
Trong cung điện, khách khứa rất đông, có những thiếu nữ áo lông nhẹ nhàng uyển chuyển, cũng có lão giả được bao phủ bởi thần hoàn mờ ảo, lại có cả nam tử anh vũ mang trên lưng đôi cánh bạc. Từ nhân tộc đến dị loại, tất cả đều mặc phục sức lộng lẫy, nét mặt tươi cười, không khí hiện trường hòa hợp.
Diêu Nhược Tiên nhìn Tần Minh, cùng hắn nói chuyện về chuyện khám phá di tích Âm Thổ Quỷ Lộ lúc trước. Rõ ràng, nàng đã đối chiếu đúng người, biết đã từng thuê hắn.
Tuy là Tứ công chúa Đại Ngu, nhưng ở đây nàng lại rất ôn nhã nhu hòa, bởi vì người qua lại đều là tu hành giả, mỗi người đều có bối cảnh riêng, thậm chí thân phận của một số người ngay cả hoàng tộc Đại Ngu cũng phải kiêng dè.
“Mỗi lần đại khai hoang sâu trong Dạ Vụ thế giới, đều sẽ có nhân kiệt bỗng chốc vụt sáng lên, đây thuộc về thời khắc vừa tàn khốc vừa hào quang…” Diêu Nhược Tiên dung mạo cực đẹp, nụ cười động lòng người, mời Tần Minh cùng khám phá khu vực Tiên Phần kia.
Nàng thật lòng nói, hai bên từng hợp tác, bây giờ cũng coi như biết rõ căn cơ.
Tần Minh cười gật đầu, biểu thị sẽ nghiêm túc cân nhắc.
Hắn nhớ như in, đạo hạnh của vị này so với rất nhiều tiên chủng tầng cao đều lợi hại hơn, lúc trước dùng người có phần tàn nhẫn, nhận Trú Kim của nàng thật sự cần phải liều mạng.
Trên vai Diêu Nhược Tiên, con Tước tứ dực toàn thân đỏ rực đang trợn trắng mắt, nó rất hận thù, đã biết đây chính là thiếu niên hung mãnh từng dùng tên sắt cạo đầu nó.
Chủ nhân tổ chức dạ yến hôm nay, vị hoàng thúc Đại Ngu kia đang tự mình tiếp đãi một nhóm lão gia hỏa, nơi đó đều là những nhân vật tương đối lợi hại.
Những vị khách thuộc tầng lớp trung niên thanh niên khác, tự nhiên rơi vào Diêu Nhược Tiên và những thành viên hoàng tộc khác.
Lúc này, Ô Diệu Tổ và Hạng Nghị Vũ từ lâu đã hòa vào đám đông, tản ra riêng rẽ.
Sau cuộc trò chuyện ngắn với Diêu Nhược Tiên, Tần Minh tùy ý đi lại, hắn biết nếu nhà Hách Liên có người muốn sinh sự, bây giờ hắn đã xuất hiện, ắt sẽ chủ động tìm đến.
Trải qua mấy trận tỷ đấu ở Nam Thiên Môn, thanh vọng và địa vị của hắn trực tiếp được nâng cao, rất nhiều người dự yến đều nhận ra hắn, chủ động tới bắt chuyện.
Tần Minh thỉnh thoảng chạm ly với người khác, ôn hòa ứng phó, lặng lẽ chờ đợi mục tiêu xuất hiện.
“Ta nên gọi ngươi là Tần Minh, hay nên xưng hô ngươi là Lê Dạ.” Một người quen xuất hiện, chính là Đường Tu Di, từng ở di tích La Phù tiên sơn và Tần Minh có không ít giao tập.
Hắn đã đoán rằng, thiếu niên họ Lê bên cạnh Lê Thanh Nguyệt lúc trước tám chín phần mười chính là Tần Minh bây giờ.
“Ngươi còn nợ ta một bản ‘Thần Viên Kinh’!” Tần Minh không che giấu nữa.
“Đó là tàn thiên, sau này ta tặng ngươi một bản kỳ công hoàn chỉnh.” Đường Tu Di lộ ra nụ cười.
“Chúc mừng trở thành tiên chủng, được như ý nguyện.” Tần Minh ấn tượng với hắn không tệ, lúc trước hắn muốn mua Bá Vương di thư, Đường Tu Di còn từng nói giúp.
“Trước đại khai hoang, rốt cuộc ta cũng có tư cách rồi.” Đường Tu Di nói, hắn cũng coi như trải qua nhiều sóng gió, cuối cùng dựa vào thực lực đánh lên.