“Người mới bình thường đứng ở đây, căn bản không nhìn thấy tiểu trấn này.” Ô Diệu Tổ, khuôn mặt già dặn hơn tuổi, lên tiếng.
Phía trước, cả một tiểu trấn đèn đuốc sáng trưng, người qua lại tấp nập, vô cùng nhộn nhịp, chỉ có người có thể xuất khiếu ý thức mới có thể thấy được.
Bằng không, cũng giống như người thường không thấy được “âm thần” dạo chơi đêm vậy, dẫu có đi ngang qua bên cạnh cũng không hay biết.
Tất cả mọi người đều là nhập mộng mà đến, không phải chân thân thân lâm nơi này, nghĩ lại tiểu trấn dưới làn sương đêm ắt hẳn cũng rất kỳ dị.
“Có muốn vào trong dạo một vòng không?” Lần này, Ô Diệu Tổ chủ động mời mọc.
Tần Minh tuy trong lòng xao động, muốn thám sát cho ra ngọn ngành, nhưng vẫn kìm chế được. Hắn rất rõ tình trạng của bản thân, bạch thư kinh nghĩa đã trở thành bản năng huyết nhục chỉ là tạm thời trấn áp chư pháp, mới trị ngọn mà thôi, chưa trị được gốc.
Nếu hắn “thần du” thì cũng không giống những người khác, Thiên Quang kình sẽ kết hợp với ý thức, cùng đồng hành, mà giai đoạn hiện tại còn chưa thật sự ổn định, hắn sợ ở tiểu trấn kỳ dị này sẽ “đốt pháo”.
Tần Minh hỏi: “Ô huynh đệ, ngươi ở gần đây có phát hiện một thi thể rơi vỡ nát không? Bên cạnh nàng, hẳn là còn có một ngũ sắc bảo bình lấp lánh.”
Hắn vẫn không nguôi ngoai cái bình Thiên Quang dịch kia, nếu không phải thân thể gặp vấn đề, hẳn đã đi tìm từ lâu rồi.
Ô Diệu Tổ lắc đầu: “Không để ý thấy, lát nữa ta giúp ngươi tìm xem.”
Đêm khuya, tiểu viện phát ra ánh kim quang nhạt nhòa, hơi có chút thần thánh. Tiểu trấn kỳ dị nhân khí rất thịnh, có người làm ăn buôn bán, có người đi dạo, sinh linh trên các con đường đều có, nhưng dường như không thể nhìn xuyên qua cái sân.
Ô Diệu Tổ rất yên tâm với nơi này, để nhục thân ở lại trong viện, một đạo “hồng quang” từ trong cơ thể hắn bay ra, rơi xuống trên trấn, còn bản thân hắn thì đi dạo chơi.
Một thanh niên nam tử giữa lông mày có con mắt dọc hỏi: “Tiểu Ô, trong cái tiểu viện kia chẳng lẽ đã có người vào ở rồi sao? Chỗ đó ánh đèn khác thường quá.”
Chẳng mấy chốc, lần lượt có người quen tới chào hỏi Ô Diệu Tổ, rõ ràng đều không chỉ một lần nhập mộng tới đây.
Một con nguyệt trùng từ không trung đêm rơi xuống, hóa thành thiếu niên áo bạc: “Không đơn giản a, nhục thân vào ở trong cái tiểu viện đó, hắn từ hiện thực đã tới được nơi này? Tiểu Ô, giới thiệu bạn của ngươi cho bọn ta quen biết một chút đi.”
Tiếp đó, một nam tử trên đầu có sừng vàng cười nói: “Không thì ta tới tổ chức một cuộc, mời hai vị thần nữ cùng uống rượu đi, chúng ta ở trên trấn tụ họp một chút?”
…
Trong màn đêm, tiểu viện ánh lên ánh sáng vàng nhạt, cơ thể Tần Minh sấm sét vang dội, hỏa quang bốc lên, hắn đang thử nghiệm giải quyết “căn bệnh” của bản thân.
Bây giờ không triệt để trừ bỏ đi thì tương lai hắn tất nhiên sẽ giống như những nhân vật tổ sư cấp từng luyện công pháp này, tích trọng nan phản, cuối cùng sẽ ầm một tiếng nổ tung.
Hắn có hai ý tưởng, một là đón không bằng xả, sắp xếp Thiên Quang kình đã bị “hàng phục” và “thuần hóa” vào các nơi trong cơ thể.
Ví như trái tim vốn thuộc hỏa, rất phù hợp với Ly Hỏa kinh, mà phổi thuộc kim, thì tương hợp với Kim Tàm kinh.
Cứ theo cách này, sau này phàm là thuộc tính ngũ hành, đều về ngũ tạng định cư, còn các kinh văn kình pháp khác, sau khi bị “hàng phục” có thể sắp xếp ở các nơi khác.
Đến lúc đó, Tần Minh dùng bạch thư kinh nghĩa để điều động, đem niêm liên kình phát huy đến cực hạn, thống ngự toàn thân chư pháp.