Trên không trung ngọn núi lớn hiểm trở, mây đen vần vũ, mưa như trút nước, tia chớp máu thỉnh thoảng lóe lên xé toạc bầu trời.
Trong màn mưa, Tần Minh quanh người lượn lờ hào quang xanh lục, nước mưa không thấm, tinh khí thảo mộc kết hợp với thiên quang kình của hắn, hóa thành một chưởng ấn khổng lồ chiếu sáng màn đêm, tựa như thần khổng lồ ra tay, muốn tại nơi này trừ yêu diệt ma.
Hắn một chưởng đánh ra, hào quang xanh bùng nổ, hơi nóng làm bốc hơi cơn mưa như trút, kèm theo âm thanh chấn động át cả tiếng sấm sét.
Hỏa Lân Sư hung hãn ngùn ngụt, một trảo đánh xuống, tựa như mang theo uy lực của thiên địa lôi vũ, ánh sáng đỏ ngập tràn cả vùng đất này.
Bàn tay xanh khổng lồ và móng vuốt thú đỏ đụng vào nhau, như Lôi Công gặp Điện Mẫu, hào quang xanh và ánh sáng đỏ tỏa ra tứ phía, cuốn lên đỉnh núi lớn.
Trong đêm mưa, trên ngọn núi lớn đen kịt, cuộc va chạm kịch liệt như vậy, bùng nổ ra ánh sáng kinh người vô cùng chói lọi, tựa muốn xuyên thủng màn đêm.
Một thiếu niên nhân loại tóc bay phấp phới, khí chất không tục xuất trần, dùng bàn tay trắng nõn ngăn chặn một con thú khổng lồ toàn thân phát ra ánh lửa đỏ!
Trên núi lớn, một đàn sư tử máu trợn mắt, không dám tin nổi, đó là vương của chúng, móng vuốt khổng lồ như vậy, bộc phát ra hào quang đỏ và ánh lửa vô song, lại không thể áp chế được một thiếu niên thân hình cao ráo?
Con lừa già đứng thẳng, lại thả ống tay đã xắn lên xuống, nhất thời không dám xông lên hỗ trợ.
Chỉ một ngày thôi, thiếu niên này đã thoát xác đổi cốt, đã có thể đương đầu cứng rắn với lão nhị!
“Gào!” Hỏa Lân Sư một tiếng gầm rú, chấn động ngọn núi lớn này, âm thanh của nó cũng xuyên qua màn mưa, kích động trên không trung đại bình nguyên.
Khắp vùng đất lân cận, nhiều yêu ma lộ vẻ kinh ngạc, một số yêu điều bay lên màn đêm, đều chấn động không thôi.
“Ngay cả Sư Vương cũng không áp chế được thiếu niên nhân loại kia?!”
Thân thể Hỏa Lân Sư to như voi lớn, đỏ rực phát quang, tựa như nước sắt nóng đỏ bao phủ toàn thân, nó mang theo liệt diễm, không ngừng vung động trảo lớn.
Tần Minh tóc bay phấp phới, toàn thân bị Ất Mộc tinh khí bao phủ, hắn đang đương đầu cứng rắn với lão sư tử, một chưởng lại một chưởng đánh ra, căn bản không sợ hãi.
Chúng ở trên đỉnh núi di chuyển cực nhanh, tựa như hai tia chớp quấn lấy nhau.
Sư tử lớn phun ra liệt diễm, toàn thân vảy đỏ phát quang, trong đêm mưa đen kịt có cảm giác áp bách vô song.
Tuy nhiên, Tần Minh đã ngăn chặn tất cả các đòn tấn công của nó, thể hiện rõ khí chất siêu phàm thoát tục.
Hơn nữa, lực đạo của hắn ngày càng lớn, cộng hưởng với thảo mộc của cả ngọn núi lớn, hào quang xanh chiếu khắp, nắm đấm và bàn tay của hắn đập vào móng vuốt sư tử lớn tóe lửa, thậm chí đã thấm ra từng sợi máu!
Nó gào thét, hai trảo phát quang, kích động ra ba động năng lượng đặc biệt, hóa thành một đôi đại khai đao, đây là vũ khí ngưng tụ từ sự kết hợp giữa thiên quang và yêu khí, chém nổ Ất Mộc tinh khí trước mặt Tần Minh.
Trán Hỏa Lân Sư trong suốt, tích tụ ý thức linh quang không yếu.
Nó đang phòng bị thanh tiểu kiếm trắng nõn kia, sau khi ăn một vố lớn, ý thức linh quang của nó vô cùng hoạt bát, không cho phép bản thân bị tập kích lần nữa.
Xoảng một tiếng kiếm minh vang lên, thảo mộc tinh khí từ khắp nơi tụ về, trong lòng bàn tay Tần Minh ngưng tụ thành một thanh trường kiếm bích lục.
Nó trong suốt lấp lánh, rực rỡ như một vầng mặt trời xanh lục.
Tần Minh cộng hưởng với thảo mộc, cầm Ất Mộc kiếm chém về phía trước.
Trong tiếng tranh tranh, hai thanh đại đao của Hỏa Lân Sư bị chém đứt, hóa thành yêu khí và thiên quang tan vỡ.
Hỏa Lân Sư bị Ất Mộc kiếm chém trúng, vảy giáp nổ tung một mảng lớn, thịt nát máu tươi, xuất hiện một vết thương lớn, thương thế không nhẹ.