Trong tĩnh thất, trên bàn trà bằng gỗ thanh đàn, ấm chén trắng như tuyết, hương thơm nhè nhẹ bốc lên, lan tỏa giữa hai người.
Lê Thanh Nguyệt nhìn về phía hắn, đôi mắt sáng trong, trên mặt nở nụ cười, hỏi: “Chẳng lẽ ngươi mang đến cho ta một bầu rượu ngon?”
Tóc Tần Minh đen nhánh, đôi mắt sáng rỡ, nghĩ đến chuyện cũ năm xưa, hắn cũng không nhịn được cười, lắc đầu nói: “Món quả lần này không phải rượu, nhưng có lẽ thật sự sẽ khiến nàng hơi say.”
“Ồ, vậy là gì?” Lê Thanh Nguyệt ngạc nhiên, khá tò mò.
Trong gian nhã thất yên tĩnh này, có trà cụ tinh xảo, lại còn có bàn viết cùng bút mực giấy nghiên, hắn lấy giấy ra, chuẩn bị viết ra hai thiên kinh văn vô cùng thần bí kia.
Lê Thanh Nguyệt cũng đứng dậy, thân hình thon thả đứng thẳng, đến trước bàn viết, tự tay giúp hắn mài mực.
Ý thức linh quang của nàng như một vầng thái dương vàng chói, chiếu rọi trong biển sương mù, bản năng trực giác vô cùng nhạy bén, trong mơ hồ có cảm giác, dường như có việc ảnh hưởng tương lai của nàng đang xảy ra.
Hương trà hòa lẫn mùi mực nhẹ nhàng, chầm chậm trôi trong tĩnh thất. Tần Minh ngồi xuống liền nhanh chóng viết, tinh khí thần tập trung cao độ, vô cùng nghiêm túc, không muốn những nét chữ kia xuất hiện dù chỉ một tì vết.
Hắn đang khôi phục kinh văn, giống hệt như đã thấy, hoàn toàn thể hiện ra cái thần vận ấy, sau khi được tinh thần hắn cộng hưởng, những kinh nghĩa kia sẽ không có bất kỳ sai lệch, khuyết thiếu nào.
Thậm chí, hắn còn thêm vào phần bình luận của vị tiền hiền kinh khủng kia, cùng lời nói lúc giáo huấn đệ tử.
Lê Thanh Nguyệt nhìn vẻ chuyên chú của hắn, phát hiện lúc hắn viết, bút mực lại hơi phát sáng, đây là biểu hiện của việc dồn ý thức linh tuệ vào, chứng tỏ toàn tâm toàn ý đắm chìm trong đó, khiến chữ viết trên giấy sinh ra linh tính.
Sau đó, toàn thân hắn cũng hơi phát sáng, dường như có sự cộng hưởng nào đó với kinh văn trên giấy.
Trên khuôn mặt xinh đẹp trắng như ngọc dương chi của Lê Thanh Nguyệt hiện lên vẻ trầm trọng, nàng lấy ra một phương ấn nhỏ trong suốt chín màu, trấn trong phòng, ngăn ánh sáng mờ lan tỏa ra ngoài.
Nàng đến gần trước, quan sát kỹ lưỡng.
Trong khoảnh khắc, ý thức linh quang của nàng cũng theo đó dâng trào.
Lê Thanh Nguyệt biết, đây là một thiên kinh văn giá trị liên thành, mà lại liên quan rất sâu với nàng.
Đây chính là món quà Tần Minh muốn tặng cho nàng sao? Lê Thanh Nguyệt hiếm thấy có khí chất không phù hợp với sự không trần của mình, miệng nhỏ hơi mở, rất kinh ngạc, lộ ra vẻ khó tin.
Tần Minh vô cùng chuyên chú, cho đến khi viết xong chữ cuối cùng của thiên kinh văn thứ nhất, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Lập tức, hắn nhận ra, Lê Thanh Nguyệt đang ở bên cạnh, đang chăm chú đọc, toàn thân đều phát sáng, đắm chìm trong thiên kinh văn liên quan đến bát quá lô này.
Hắn không làm phiền, yên lặng ngồi ở đó.
Ngay sau đó, hắn bắt đầu lật xem cuốn kinh thư mà Lê Thanh Nguyệt mang đến.
Rất nhanh, hắn đã nhập thần, tự nhiên mà cộng hưởng tinh thần với nó.