Tần Minh cũng cười, nói: “Thanh Nguyệt có nói với ta, không ngờ lại nhanh đến vậy.”
“Ngoài nàng ra thì còn ai nữa?” Mạnh Tinh Hải giục hắn mau đi ‘thí công’.
Tần Minh gật đầu, nói: “Thật ra cũng có người khác, mấy tên môn đồ nòng cốt như Đường Tu Di, Hồ Đình Văn, Tô Tĩnh Thư… nợ ta một môn công pháp danh tiếng.”
Mấy người kia từng nói, họ từng phát hiện tàn thiên ‘Thần Viên Cân’ trong Kinh Thư Các, một môn Thiên Quang Cân cực kỳ nổi tiếng.
Chỉ là không biết những người kia có giữ lời hứa không, và dù có không thất tín, ước chừng cũng phải đưa sách đến chỗ Lê Thanh Nguyệt trước.
Mạnh Tinh Hải nói: “Tiểu tử nhà ngươi được đấy, ra ngoài một chuyến, thu hoạch không nhỏ.”
Tần Minh gật đầu, lần này thu hoạch rất phong phú, hắn sớm đã hài lòng.
Hắn không trì hoãn thời gian, nhanh chóng cùng Mạnh Tinh Hải đi gặp người.
Phòng khách cổ kính, bày biện những cổ khí như cây đồng, đỉnh ba chân… trong lư hương, an thần hương đang cháy chậm rãi, làn khói mỏng manh như sợi chỉ bốc lên cuồn cuộn.
Một lão giả đang ngồi ở đây thưởng trà, tuổi không nhỏ, tóc bạc phơ nhưng mặt hồng hào, tinh thần hồng phấn.
Mạnh Tinh Hải thấy ông liền kêu một tiếng: “Lê thúc.”
Tần Minh thấy vậy, rất tự giác lại hạ thêm một bậc, thi lễ với vị ‘Lê gia’ này.
Đôi mắt lão nhân khi mở khi khép, tựa như hai ngọn đèn vàng, tinh thần khí huyết quá sung mãn, ông đứng dậy cười gật đầu, nói: “Không tệ, đứa trẻ ngoan, lần này ta đặc biệt tới đây, cảm tạ Tiểu Tần ngươi, đã giúp Thanh Nguyệt thuận lợi lấy được vật cận tiên.”
Đây là người của ẩn thế gia tộc, mà hẳn là trưởng bối rất thân với Lê Thanh Nguyệt.
“Thực ra ta cũng không giúp được gì nhiều, không có ta, cuối cùng chắc chắn cũng là Thanh Nguyệt độc chiếm ngôi đầu.” Tần Minh khiêm tốn nói.
Lão giả cười cười, không nói gì thêm về vấn đề này, nói: “Lần này, ta mang tới một thiên công pháp đặc biệt, khá có lai lịch, đồng thời cũng cực kỳ khó luyện.”
Ông lấy ra ba trang giấy, nói: “Ngươi xem trước đi, từ từ suy ngẫm, không cần vội.”
Tần Minh nghe ông nói vậy, thật sự có chút tò mò, đây là công pháp gì mà khiến một vị lão giả bối phận rất cao phải tự mình chạy tới?
Hắn nhận lấy, nhìn ra đây hẳn là bản sao chép mới nhất, chữ viết trên đó vẫn còn mùi mực thoảng nhẹ.
Lê Thanh Vân mở miệng: “Cái này y hệt bản gốc, thậm chí, từng nét chữ một đều sao chép theo, tránh giấu đi huyền cơ gì đó.”
Tần Minh nghe lão nhân nói vậy, không khỏi kinh ngạc, đối đãi trịnh trọng như vậy, xem ra nó thật sự có chút không tầm thường.
Chưa hết, Lê Thanh Vân lại lấy ra ba tấm đồng bản, mỗi tấm tương ứng với một bức hình nhân dạng mờ mờ, phác họa nhiều đường nét tỉ mỉ.
Ông nói rõ: “Đây là ba bức đồ tương ứng với ba trang kinh, cũng là tỉ lệ phục nguyên, ngay cả trạng thái mờ mờ cũng nhất trí.”
Tần Minh gật đầu, đối phương chú trọng chi tiết như vậy, hắn cũng trở nên nghiêm túc.
Hắn cầm giấy, đối chiếu đồng bản, chăm chú nghiên cứu.
Chẳng mấy chốc, hắn đã cau mày, đây là ai viết kinh văn? Quá chung chung, trong văn nhắc đến nhục thân và tinh thần, nói rất lớn, mục tiêu xa vời.