Đêm chưa khuya, bầu trời tuy âm u tối tăm, nhưng cảnh vật thực ra vẫn có thể nhìn thấy được.
Trong phòng, Tần Minh hít một hơi thật sâu, thở ra hơi trọc, chém đứt tạp niệm, phủi đi lớp bụi gợn sóng trong lòng.
Viên thạch dương trong chậu đồng vừa mới lấy về, đang là lúc sáng nhất, những sợi tóc và đường nét khuôn mặt của Tần Minh đều được phủ lên một lớp ánh sáng rực rỡ.
Hỏa hà chiếu rọi, đến cả cửa sổ, tường vách cũng như được dát vàng, Tần Minh tĩnh tọa bất động, trông khá giống cảnh tượng trong sách ghi chép về thế giới cũ nào đó: dưới ánh hoàng hôn, trong ngôi miếu có mái ngói nhuốm sắc vàng nhạt, tượng thần tắm mình trong ánh chiều tà, thanh tịnh, yên bình.
Không lâu sau, hắn đổ một phần chất lỏng màu vàng nhạt trong bình sứ vào chiếc bát trắng, hương thơm ngào ngạt. Vốn dĩ nó là tinh hoa được chiết xuất từ rượu mật, giờ chưa uống đã khiến người ta hơi say.
Đã từng có thương nhân đi khắp nơi nói, một đồng trú kim cũng không đổi lấy nổi một giọt tinh túy trong tổ kiến.
Trong bát trắng, chất linh tính màu vàng nhạt như ngưng tụ ánh dương quang của thế giới cũ, lung linh rực rỡ, bốc lên từng sợi khói mỏng, quấn quýt sắc vàng.
Tần Minh đậy nắp bình sứ, uống cạn nửa bát chất linh tính.
Miệng hắn tràn ngập vị ngọt thơm, cũng lan tỏa hương rượu nhẹ nhàng, dư vị vô cùng. Cái này so với vị đắng của đởm huyết xà ngon hơn gấp trăm ngàn lần, khiến người ta chỉ muốn uống thêm một bát.
Trong khoảnh khắc, Tần Minh đã cảm nhận được diệu dụng của nó, thân thể nhanh chóng phát nóng, hiệu quả lập tức thấy ngay, hắn như hóa thành một lò lửa.
Hắn ra sân, gió lạnh thổi tới, lại là hơi ấm phả vào mặt, tuyết rơi xuống, tựa như một trận mưa xuân tưới mát, khiến hắn như lạc vào tiết trời đầu xuân.
Cả người Tần Minh đều đang phát sáng, hoạt tính huyết nhục không ngừng tăng lên, đẩy lùi cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông giá rét, bốc lên lượng lớn khói trắng.
Hắn mồ hôi đầm đìa, người ướt sũng, trên bề mặt cơ thể hiện lên một lớp hào quang bạc, sau đó như hóa thành bùn bạc, tiếp theo lại từ trong cơ thể hắn xông ra từng cây “kim châm”.
Sau đó, kim châm xuyên chỉ, chuyển động trong bùn bạc, lần này ngay khi hắn còn chưa chìm vào giấc ngủ, đã bắt đầu hình thành “kim lũ ngọc y”, lại hiển hiện trong trạng thái bình thường.
“Khác với trước rồi.” Tần Minh cẩn thận cảm nhận, dị tượng hắn mang theo từ lần tân sinh đầu tiên, giờ đây bắt đầu xảy ra biến chất.
Tần Minh xác định, đây là đang chuyển hóa thành thiên quang.
Hắn động tác trong sân, bắt đầu triển hiện tân sinh pháp ghi chép trên bạc thư, bao gồm động tác của thân thể, sự phối hợp trong hô hấp, cùng cả sự rèn luyện tâm linh.
Tần Minh không biết mệt mỏi, liên tục diễn pháp, bởi cảm giác không thấy mệt, khí tức thanh tươi cuồn cuộn, sinh cơ nồng nậm trong huyết nhục của hắn lan tỏa, mở rộng, đến cả khóe mắt đầu lông mày cũng đang phát sáng.
Hắn biết, lần tân sinh thứ ba chính thức bắt đầu, trong cơ thể đang sinh ra thiên quang, phát sinh biến hóa kỳ diệu.
“Người xưa gọi cảnh giới này là tân sinh, quả nhiên có lý do, mỗi lần thể chất con người được nâng cao mạnh mẽ, đều như trải qua một lần hóa sinh từ mẫu thai hậu thiên.”
Sự sinh ra thiên quang trong cơ thể con người, tuyệt đối không phải do dị tượng vân sóng kim vụn trên bề mặt cơ thể gây ra, căn nguyên của nó nằm ở chỗ sâu nhất trong thân thể, bên ngoài chỉ là biểu tượng.
Khoảnh khắc này, trong lòng Tần Minh như có sấm rơi xuống, ầm một tiếng, một đạo thiên quang chói lòa từ tâm hải chiếu ra, thẳng rơi vào huyết nhục.
Tiếp theo, ngũ tạng lục phủ của hắn cũng đều như vậy, từng cái từng cái hồi phục, có bộ phận như triều hà hiển chiếu, kim quang lấp lánh, mang theo khí tức sơ thủy bồng bột, có nơi thì như một dải tinh hà vào mộng, phá tan sương mù, quần tinh lấp lánh…