"Tự Ly tỷ tỷ... tỷ quá đáng lắm rồi!"
Đứng ở cửa ra vào biệt viện, Ninh Vi nhẹ giọng hô, trong giọng nói mang theo chút ít oán trách.
Tự Ly không có đáp lại, nhìn thoáng qua phụ cận không có ai, vội vàng lôi kéo Ninh Vi đi đến chỗ sâu trong sân, trốn ở sau một cái cây, lúc này mới mở miệng nói: "Ninh Vi, sao muội lại ở chỗ này?"
"Tự Ly tỷ tỷ còn không biết xấu hổ mà nói..."
Ninh Vi chu cái miệng nhỏ lên.
"Vân Vi tỷ tỷ để tỷ đến đây tìm Tiêu đại ca, sau khi tỷ tiến cung, vẫn luôn nói là không tìm được."
"Thế nhưng Thính Phong Các lại nói tỷ vẫn luôn ở trong hoàng cung không có đi ra."
"Tỷ không tìm được Tiêu đại ca, lại vẫn luôn ở trong Chu Quốc hoàng cung làm cái gì chứ?"
"Cái này không phải nói rõ chuyển thế của Tiêu đại ca đang ở trong Chu Quốc hoàng cung sao..."
"Hôm nay muội tới, quả nhiên gặp được Tiêu ca ca."
"Tự Ly tỷ tỷ, có phải tỷ thật sự giống như lời Vân Vi tỷ tỷ nói, muốn ăn vụng Tiêu đại ca, cho nên giấu diếm chúng ta hay không?" Ninh Vi thành khẩn nhìn Tự Ly, nghiêm túc hỏi.
"Làm sao có thể, tỷ tỷ ta là loại người này sao?"
Tự Ly nghe vậy, giơ nắm đấm nhỏ lên, nhẹ nhàng gõ một cái lên cái đầu nhỏ của Ninh Vi.
Ninh Vi sờ đầu của mình, trong thần sắc dường như mang theo vài phần u oán, biểu tình kia phảng phất như đang nói "Tự Ly tỷ tỷ tỷ không phải người như vậy, thì ai là người như vậy?"
"Khụ khụ khụ..."
Tự Ly bị biểu tình nhỏ của Ninh Vi nhìn đến có vài phần chột dạ, giả bộ ho khan vài tiếng, lập tức giải thích nói.
"Ninh Vi nha, kỳ thật tỷ tỷ không nói với Tông Chủ và muội, là có khổ tâm, muội phải biết, tỷ tỷ cũng là không dễ dàng a..." Nói nói, Tự Ly thở dài một hơi, phảng phất như thật sự có chút thân bất do kỷ.
"Khổ tâm? Khổ tâm gì chứ?" Ninh Vi tò mò hỏi.
Mình thấy Tự Ly tỷ tỷ cả ngày đi theo bên cạnh Tiêu đại ca, còn rất vui vẻ, nói không chừng Tự Ly tỷ tỷ đều đã ăn Tiêu đại ca rồi, dù sao Tự Ly tỷ tỷ chỉ cần hơi thi triển mị công một chút, ai có thể đỡ nổi?