Khương Thanh Y ngồi trên bệ cửa sổ ngẩng đầu lên, nhìn hai người Bạch Như Tuyết cùng Tần Tư Dao.
Bất luận là Tần Tư Dao hay là Khương Thanh Y, các nàng đều không nghĩ tới việc che giấu khí tức của mình.
Suy cho cùng đối với cảnh giới này của Bạch Như Tuyết, có che giấu khí tức thế nào đi nữa, thực ra đều là vô dụng.
Bàn chân nhỏ đi hài thêu của Khương Thanh Y từ bệ cửa sổ thò xuống, giẫm lên sàn nhà, đi về phía Bạch Như Tuyết.
“Khương tiên tử mời ngồi.”
Bạch Như Tuyết hào phóng mời Khương Thanh Y nhập tọa, rót cho nàng một chén trà.
Ba nữ tử dung tư khuynh thành trong phòng ngồi quanh bàn, nếu như lấy ba người làm điểm nối lại với nhau, liền giống như hình thành thế chân vạc.
Tiêu Mặc thì đang ngủ say sưa trên giường, đối với mọi chuyện xảy ra trong phòng đều không hay biết gì.
Khương Thanh Y cảm thấy nói ra cũng thật buồn cười.
Ngay cả mình ở đây, ba người cộng lại còn chưa có nổi một cái tên thật...
“Nếu người đều đã đến đông đủ rồi, vậy mọi người có lời gì, trực tiếp nói ra là được.”
Dáng vẻ đoan trang ưu nhã của Bạch Như Tuyết tựa như chủ mẫu vậy, đang chủ trì đại cục.
“Mục đích của hai vị cô nương là gì, vì chuyện gì, vì người nào, thực ra Như Tuyết cũng đã sớm có suy đoán.”
“Tương tự, ta muốn làm gì, hai vị trải qua khoảng thời gian điều tra này, cũng đã sớm hiểu rõ rồi.”
“Ta nếu như muốn phu quân, hai vị khẳng định sẽ không đồng ý.”
“Tương tự, nếu như hai vị muốn phu quân, ta cũng sẽ không đồng ý.”
“Nhưng chúng ta nếu như đánh nhau to, đừng nói là tòa hoàng cung này, cho dù là Chu Quốc, sợ là đều sẽ luân thành vùng đất hoang vu.”
Bạch Như Tuyết nhìn các nàng một cái, chậm rãi nói.
“Đã như vậy, ba người chúng ta, định ra một cái quy củ, như thế nào?”
“Quy củ?” Tần Tư Dao đầy hứng thú nhìn Bạch Như Tuyết, mỉm cười hỏi, “Không biết tỷ tỷ muốn định ra quy củ như thế nào đây?”