Tiêu Mặc quả thật quả thật không ngờ tới.
Nữ nhi Nghiêm thị mà mình đón cưới, vậy mà lại là vị cô nương đã gặp mặt vài lần với mình.
Bất quá cẩn thận nghĩ lại, Tiêu Mặc cảm thấy lần đầu tiên mình nhìn thấy nàng ở trong cung, hẳn là đã phải có sở giác rồi.
Lúc đó trong hậu cung chỉ có một mình Nghiêm Thái hậu mà thôi, nữ tử có thể tiến vào hậu cung, tự nhiên là thân thích hoặc là bằng hữu của Nghiêm Thái hậu.
Cộng thêm lúc đó lại vừa vặn là mấy ngày sau khi mình và nữ tử Nghiêm gia định thân.
Cho nên Nghiêm Như Tuyết tiến cung thăm hỏi Nghiêm Thái hậu, cũng là chuyện bình thường.
“Quả thực, đã lâu không gặp cô nương rồi.” Tiêu Mặc đặt ngọc xứng xuống, ngồi bên cạnh Nghiêm Như Tuyết, “Nghĩ lại trẫm và cô nương, thật đúng là có duyên nha.”
Nghiêm Như Tuyết mỉm cười nhẹ nhàng, dưới hàng lông mi dài, đôi mắt tuyệt đẹp khẽ chớp động, tựa như hồ điệp vỗ cánh:
“Chẳng lẽ bệ hạ không cảm thấy, lần ở trong hoàng cung kia, là do thần thiếp cố ý làm ra? Hai lần gặp mặt sau đó của thần thiếp và bệ hạ, cũng là Thái Hậu biết được hành trình của bệ hạ, cho nên Thái Hậu cố ý tiết lộ cho thần thiếp, để thần thiếp tiện ‘tình cờ gặp gỡ’ bệ hạ, giành được hảo cảm của bệ hạ?”
“Không cần thiết.”
Tiêu Mặc cười lắc đầu, trả lời.
“Hoàn cảnh hiện nay của trẫm, cho dù trên mặt nổi không tiện nói, nhưng trong lòng đa số mọi người đều rõ ràng, ngay cả bách tính phàm trần đều biết.”
“Nghiêm gia các ngươi cảm thấy đem nàng gả cho trẫm, đều có chút ủy khuất cho nàng, huống hồ hôn sự do Thái Hậu định ra, trẫm cũng đã đáp ứng rồi, vốn dĩ không thể thay đổi, cho nên nàng lại cớ gì phải cố ý giành lấy hảo cảm của trẫm chứ?”
Nghe lời nói của Tiêu Mặc, Nghiêm Như Tuyết khẽ vuốt cằm, không nói gì, chỉ là mặc nhận.
Trong phòng chìm vào sự trầm mặc ngắn ngủi, hai người nhất thời đều không biết nên tiếp tục chủ đề như thế nào.