“Phu quân... nên... nên thổi nến rồi...”
Tần Tư Dao e lệ cúi đầu xuống.
Tiêu Mặc nhìn dáng vẻ của Tần Tư Dao, trong lòng khó tránh khỏi dâng lên một tia áy náy.
Nếu là hôn lễ bình thường, nếu mình không phải Đế vương, cho dù hôn lễ này mình chỉ đón cưới một người, Tiêu Mặc đều cảm thấy tình huống sẽ tốt hơn bây giờ rất nhiều.
Nhưng lúc này, trong lòng Tiêu Mặc cảm thấy mình quả thật không phải là người.
Một bên khác, Tần Tư Dao nhìn thấy dáng vẻ có chút áy náy kia của Tiêu Mặc, giống như hiểu ra điều gì, đôi mắt khẽ chớp, mỉm cười nói:
“Chẳng lẽ bệ hạ ca ca đêm nay, không phải muốn qua đêm ở chỗ thiếp thân, mà là muốn đi chỗ Như Tuyết tỷ tỷ?”
Bị đoán trúng tâm tư, Tiêu Mặc ngẩng đầu lên, nhìn Tần Tư Dao một cái, cũng không che giấu nữa, thản nhiên nói:
“Theo lễ pháp, khăn voan đỏ của Mộc Tửu muội và Như Tuyết trong đêm nay đều phải được vén lên.
Nhưng muội và Như Tuyết đều là ‘Quý Phi’, địa vị ngang nhau.
Trẫm nếu như vén khăn voan đỏ của muội lên trước, lại đi vén khăn voan đỏ của Như Tuyết, vậy thì trẫm đêm nay liền cần phải ở lại Ngưng Tuyết Điện.
Mộc Tửu, xin lỗi, trẫm sợ là ngày mai mới có thể đến bồi muội.”
Tiêu Mặc đứng dậy, chắp tay xin lỗi, giọng điệu thành khẩn nói.
“Bệ hạ ca ca cớ gì phải như vậy.”
Tần Tư Dao cũng vội vàng đứng lên, đỡ Tiêu Mặc dậy, trong mắt phảng phất tràn đầy sự chân thành suy nghĩ cho Tiêu Mặc.
“Thực ra thiếp thân không phải không thể hiểu được bệ hạ ca ca.
Hiện nay nhất tộc Nghiêm thị thâu tóm triều chính Chu Quốc.
Nếu như bệ hạ ca ca đêm nay qua đêm ở chỗ Mộc Tửu, nhất tộc Nghiêm thị sợ là sẽ mang lòng khúc mắc.
Đến lúc đó tình hình khẳng định sẽ bất lợi cho bệ hạ ca ca.
Đã như vậy, vậy muội muội sao có thể không hiểu chuyện như thế?”
“Mộc Tửu...”
Nghe những lời nói thiện giải nhân ý kia của Tần Mộc Tửu, Tiêu Mặc nhất thời không biết nên nói cái gì.
Thực ra cho dù Tần Mộc Tửu tức giận, Tiêu Mặc cũng có thể hiểu được.