Tiếng chiêng trống, tiếng kèn xô-na vang vọng khắp hoàng đô.
Hai bên đại lộ hoàng đô Chu Quốc, bách tính đều ngẩng đầu nhìn đội ngũ đón dâu.
Phía trước nhất của đội ngũ đón dâu, Tiêu Mặc cưỡi con ngựa lớn màu đỏ đi về phía trước.
Ở Chu Quốc, tập tục đón dâu đại khái giống với nhà bình thường, chỉ là quy trình thành thân sau khi tiến cung, có quy củ nhà Đế vương riêng của mình.
Cho nên Tiêu Mặc cho dù là Đế vương, cũng phải cưỡi ngựa đón dâu.
Mà đối với tuyệt đại đa số bách tính hoàng đô Chu Quốc mà nói, đây có thể là cơ hội duy nhất trong đời này, được tận mắt nhìn xem Đế vương nhà mình.
“Đây chính là bệ hạ sao?”
“Bệ hạ lớn lên thật đẹp mắt a.”
“Ai nói bệ hạ thân cao sáu thước, nặng hai trăm cân? Bệ hạ rõ ràng đẹp mắt như vậy.”
“Đúng vậy a, ta cũng cảm thấy bệ hạ thật đẹp mắt, giống như một thư sinh Nho gia vậy.”
“Nhưng ta cảm thấy bệ hạ càng giống một Tướng Quân chinh chiến sa trường hơn.”
“Ta cũng thật muốn gả cho bệ hạ a.”
“Đều đang nói cái gì vậy? Thận ngôn, thận ngôn!”
“Chớ có nghị luận bệ hạ, các ngươi cũng không sợ bị chém đầu!”
Không ít nữ tử nhìn thấy Tiêu Mặc mặc tân lang phục, trong mắt đều dập dờn hoa ý.
Trong ấn tượng của các nàng, vẫn luôn cho rằng đương kim bệ hạ là một nam tử bụng phệ.
Nhưng không ngờ, vậy mà lại sinh ra đẹp mắt như thế.
Ngoại trừ nữ tử ra, không ít người đọc sách cũng cảm thấy kinh ngạc.
Suy cho cùng bọn họ đã sớm nghe nói bệ hạ chìm đắm tu tiên, thậm chí còn nghe đồn bệ hạ cả ngày túy sinh mộng tử trên bụng cung nữ.
Nhưng chỉ nhìn khí chất cùng với thần thái sung mãn này của bệ hạ, nhìn thế nào cũng không giống người chìm đắm tửu sắc a...
Mà ngay khi đội ngũ đón dâu trong hoàng cung dần dần đi ra khỏi hoàng cung, đội ngũ của Linh Tâm Cung cũng đã tới Thạch Kiều Thôn và Tần Quốc sứ giả phủ.
Dưới sự dẫn dắt của nữ quan Linh Tâm Cung, hai người lên kiệu hoa, đồng thời tiến về Chu Sơn.
Ngọn núi này nằm ở vùng ngoại ô Chu Quốc, là khởi nguồn long mạch của Chu Quốc.
Khai quốc tiên tổ của Chu Quốc chính là từ ngọn núi này đi ra, dựa vào đôi bàn tay của mình đánh hạ cơ nghiệp to lớn.
Tầm quan trọng của ngọn núi này đối với Chu Quốc, tự nhiên không cần nói cũng biết.
Vốn dĩ theo quy trình bình thường, là tân lang phải đến nhà tân nương đón dâu.
Nhưng bởi vì địa vị của hai vị phi tử tương đương nhau, đi nơi nào trước đều không thích hợp, đều sẽ gây ra nghị luận.
Cho nên Lễ bộ và Linh Tâm Cung căn cứ theo cổ lễ, định ra quy trình mới, đó chính là để hai vị Quý Phi Nghiêm Như Tuyết, Tần Tư Dao đợi ở dưới chân Chu Sơn.
Mà bệ hạ cũng tiến về Chu Sơn, đồng thời đón dâu hai vị Quý Phi.
Sau đó bệ hạ chỉ cần dẫn hai vị Quý Phi đi vòng quanh Chu Sơn một vòng, cuối cùng thắp một nén nhang.
Liền coi như là cáo thị thiên địa cùng tiên tổ, hoàn thành việc đón dâu.
Như vậy, liền không đắc tội ai cả.
Nửa canh giờ sau, đội ngũ đón dâu của hoàng cung đã tới chân núi.
Hai cỗ kiệu hoa cũng đã dừng ở dưới chân núi, đợi Tiêu Mặc đến.
Tiêu Mặc xuống ngựa, đi tới giữa hai cỗ kiệu hoa.
Theo quy trình mà mọi người đã sớm ghi nhớ trong lòng, Nghiêm phu nhân bước lên trước, hơi vén rèm kiệu hoa lên, dùng dải lụa hoa đỏ dắt nữ nhi của mình ra.
Mà bởi vì người thân của Tần Mộc Tửu đều ở Tần Quốc, không đến Chu Quốc, cho nên liền do Nghiêm Thái hậu dắt Tần Mộc Tửu bước ra khỏi kiệu hoa.
“Bệ hạ, Như Tuyết nhà ta, liền phó thác cho ngài rồi.” Nghiêm phu nhân cố nén nước mắt, gửi gắm cho Tiêu Mặc.
“Bệ hạ, Mộc Tửu từ Tần Quốc đến Chu Quốc, nơi đất khách quê người này, từ nay về sau liền là nhà của Mộc Tửu rồi, bệ hạ phải đối xử tốt với nàng.” Nghiêm Thái hậu cũng dặn dò.
“Còn xin yên tâm.” Tiêu Mặc chắp tay thi lễ, “Bất luận là Như Tuyết hay là Mộc Tửu, trẫm nhất định chân tâm đối đãi, tuyệt không cô phụ.”