Tần Quốc sứ giả phủ.
Các cung nữ đến từ Tần Quốc chạy tới chạy lui trong sứ giả phủ, bận rộn trong ngoài.
Đặc biệt là tỳ nữ Mính Duyệt.
Nàng chỉ huy từng tỳ nữ, kiểm tra từng sự việc.
Hôm nay chính là ngày đại hỉ của bệ hạ.
Tuyệt đối không cho phép xuất hiện một chút sai sót nào!
So với Mính Duyệt bận rộn trong ngoài.
Tân nương tử trong phòng thoạt nhìn lại bình tĩnh hơn nhiều, trong thần sắc tràn đầy sự thong dong.
Khi cây trâm cài tóc cuối cùng được cài lên giữa mái tóc của nữ tử, tỳ nữ cầm lấy giấy đỏ đặt giữa môi nàng.
Nữ tử khép miệng, nhẹ nhàng mím một cái.
Đôi môi vốn dĩ kiều nộn lại điểm thêm một nét đỏ thắm đầy hỉ khánh.
Nhìn dáng vẻ của mình trong gương, Tần Tư Dao hơi nghiêng đầu, trâm cài trên đầu nhẹ nhàng lay động, phát ra âm thanh thanh thúy của ngọc thạch khẽ va chạm vào nhau.
Các tỳ nữ trong phòng nhìn dáng vẻ của Công Chúa nhà mình, đều là hoảng hốt thất thần.
Theo các nàng thấy, đừng nói là một nam tử, cho dù đám người mình thân là một nữ tử, đều hận không thể đem tân nương tử trước mặt vò vào trong xương tủy mà hung hăng yêu thương.
“Bệ... Công Chúa điện hạ...”
Mính Duyệt bước vào phòng gọi.
Thế nhưng khi nàng nhìn thấy dáng vẻ của bệ hạ nhà mình, liền ngây ngốc sững sờ, nhất thời quên mất mình định nói gì.
Bộ hỉ phục này của bệ hạ được cắt may cực kỳ vừa vặn, vòng eo thon gọn tôn lên một đường cong đầy đặn, xuôi theo vai cổ, lồng ngực, vòng eo, một đường chảy xuôi xuống, lại mở ra tự nhiên ở phần hông, tạo thành vạt áo rộng lớn.
Nhưng trong lúc bước đi, trong đường xẻ tà bên hông, liền sẽ lờ mờ hiện ra đường nét của đôi chân thẳng tắp thon dài, được chiếc quần lụa cùng màu bên dưới lỏng lẻo bao bọc, chỉ bó lại ở bắp chân, lộ ra một đoạn mắt cá chân thanh tú.
Đuôi mày của bệ hạ là màu mực được vẽ cẩn thận, cong cong, giống như bóng núi xa.