Sau khi Thi Hoàng hậu ly thế, Tần Quốc quốc chủ dựa theo di ngôn của thê tử mình, tang lễ hết thảy từ giản.
Trong tập tục của Tần Quốc, tang lễ của phụ mẫu bình thường đều do tử nữ chủ trì.
Cho nên trên tang lễ của Thi Hoàng hậu, Tần Tư Dao với tư cách là đích nữ duy nhất của Tần Quốc quốc chủ hiện nay, cưỡng ép nhịn nước mắt, vì nương thân của mình chủ trì tang lễ, nhìn nương thân của mình hạ táng.
Sau khi tang lễ kết thúc, Tần Tư Dao mặc hiếu phục, quỳ ngồi trong tông miếu, vì nương thân của mình kỳ phúc.
Tiêu Mặc đi tới tông miếu.
Nữ tử thẳng tắp sống lưng, ngẩng đầu lên, nhìn linh bài của mẫu hậu, đại ca, nhị ca.
Dưới hàng mi dài của nữ tử, đôi mắt như lưu ly kia nhẹ nhàng chớp động, có chút thất thần.
Có lẽ, nàng đang hồi ức lại lúc nhỏ, những tháng ngày không bao giờ quay lại được nữa.
Tiêu Mặc đi lên trước, thắp ba nén nhang, bái một bái, lại ngồi xuống bên cạnh Tần Tư Dao.
Tiêu Mặc nhẹ nhàng ôm nữ tử vào trong ngực, ôn thanh nói: "Không cần cưỡng ép nhịn nữa, nếu như khóc ra có thể dễ chịu hơn một chút, vậy liền khóc một chút đi..."
Dán sát trong ngực Tiêu Mặc, Tần Tư Dao gắt gao nắm lấy cổ áo Tiêu Mặc.
Rất nhanh, Tiêu Mặc cảm giác được sự run rẩy của Tư Dao.
Nước mắt của nàng làm ướt y thường của Tiêu Mặc.
Ban đầu, Tần Tư Dao chẳng qua là khóc khẽ.
Thế nhưng càng về sau.
Nước mắt của nàng càng là không kìm được.
Nàng nắm lấy y phục của Tiêu Mặc càng phát ra dùng sức.
Tiếng khóc của nàng ngày càng khiến người ta đau lòng.
Người rời xa nàng, là người nghiêm khắc với nàng nhất, lại cũng là người yêu nàng nhất.
Không biết khóc bao lâu, Tần Tư Dao trong ngực Tiêu Mặc trở nên dần dần an tĩnh.
Khi Tiêu Mặc cúi đầu xuống, Tần Tư Dao vẫn như cũ là nắm lấy y phục trước ngực Tiêu Mặc, chỉ là nàng đã khóc cạn tất cả khí lực, an tĩnh nằm trong ngực Tiêu Mặc ngủ thiếp đi rồi...
Tiêu Mặc ôm Tần Tư Dao lên, đưa về trong tẩm cung của nàng.
Hoa Sinh nhìn thấy công chúa điện hạ trong ngực Sương Vương, trong lòng cũng không khỏi nhói đau lên.