Đoán không ra.
Tiêu Mặc thật sự là đoán không ra Tần Quốc Quốc Chủ rốt cuộc đang nghĩ một chút gì.
Chẳng lẽ Tần Quốc Quốc Chủ đối với nhi tử của mình phi thường có tự tin, cảm thấy hắn nhất định sẽ không mưu phản, cho dù là mưu phản, hắn cũng có năng lực đem nó đè xuống?
Bất quá bệ hạ không phải là một kẻ ngốc, Tiêu Mặc cảm thấy hắn khẳng định biết chuyện này, khẳng định có tính toán của riêng mình.
Không bao lâu, trên triều đường, không ít đại thần cũng hướng Tần Quốc Quốc Chủ tiến gián.
Nhưng Tần Quốc Quốc Chủ căn bản là không nghe.
Bất quá bên phía Tấn Quốc cũng không phải là không có biểu thị.
Vùng đất Tấn Quốc giáp ranh với Tần Quốc, vốn là cố thổ của Việt Quốc.
Chẳng qua là Tấn Quốc giành trước một bước đem Việt Quốc thôn tính rồi.
Bây giờ, Tần Quốc và Tấn Quốc giống như đã làm xong giao dịch vậy, Tần Quốc Quốc Chủ đem Lư Châu Cẩm Châu phong cho Tần Cảnh Nguyên, mà Tấn Quốc thì đem một nửa thổ địa của Việt Quốc, làm của hồi môn, tặng cho con rể của mình.
Đối với loại trao đổi này, trên phương diện nổi mà nói, nhìn như là Tần Quốc kiếm lời, dù sao Tần Quốc nhận được một mảng lớn thổ địa.
Nhưng tất cả những điều này đều xây dựng trên cơ sở Tần Cảnh Nguyên sẽ không giở trò.
Tiêu Mặc không biết bệ hạ là nghĩ như thế nào, có lẽ bệ hạ là thật sự tin tưởng nhi tử thứ hai của mình đi.
Rất nhanh, hôn lễ của Nhị Hoàng Tử Tần Cảnh Nguyên cùng Tấn Quốc trưởng công chúa đúng hẹn mà tới.
Trận hôn lễ hai nước này cực kỳ long trọng hoành tráng.
Phía Tấn Quốc càng là phái Hoàng Hậu cùng Thừa Tướng tới tham gia.
Thành thân đại điển của Nhị Hoàng Tử diễn ra trong hoàng cung.
Văn võ bá quan ngồi trên quảng trường to lớn ở tiền cung, chúc mừng đôi tân nhân này.
Tần Tư Dao nhìn tẩu tẩu nhà mình mặc phượng quan hà bí, dưới sự dắt tay của nhị ca mình từng bước một đi về phía Tế Thiên Đài, nghe hai người bọn họ trên Tế Thiên Đài bái đường, lấy thiên địa lập thệ.