Mùng một Tết.
Trước đi thăm họ hàng gần.
Mặc dù nói địa vị của Tiêu Mặc lúc này giống như đích tử, mà Chu Nhược Hi cũng không còn là thiếp thất nữa.
Nhưng dù thế nào đi nữa, Tiêu phủ đại phu nhân Hạ Thanh Khoa vẫn là Tiêu phủ chủ mẫu.
Mà theo tập tục Tần Quốc, Tiêu Mặc vẫn cần phải đi bái phỏng một hai.
Sau khi Tiêu Mặc cùng Tần Tư Dao ăn sáng ở viện lạc xong, hai người liền đi bái phỏng Tiêu phủ chủ mẫu.
"Mặc, bái kiến đại nương."
"Tư Dao, bái kiến đại nương."
Đi tới viện lạc của Hạ Thanh Khoa, Tiêu Mặc cùng Tần Tư Dao hành lễ.
"Sương Vương và Công Chúa điện hạ cần gì phải khách khí như vậy, hai vị mau mời ngồi đi." Nhìn thấy Tiêu Mặc và Tần Tư Dao, Hạ Thanh Khoa vội vàng tiến lên, đỡ hai người dậy, "Hoan Oanh, mau lấy chút trà bánh qua đây."
"Vâng... phu nhân."
Hoan Oanh vội vàng lui xuống, từ trong phòng lấy bánh ngọt ra.
Hạ Thanh Khoa tự tay pha trà cho hai người.
Tiêu Mặc nhìn viện lạc to lớn này, cũng chỉ có hai người Hạ Thanh Khoa và thị nữ Hoan Oanh mà thôi.
Tiêu Mặc nghĩ lại cũng cảm thấy Hạ Thanh Khoa khá đáng thương.
Mặc dù bà thân là Trấn Bắc Vương vương phi, thân phận đặc thù, thế nhưng nhi tử thứ hai của bà đã qua đời, nhi tử lớn hiện tại một lòng tu đạo, ăn Tết đều không kịp trở về, chỉ có thư từ mà thôi.
Mà Trấn Bắc Vương thì thường xuyên trấn thủ biên cương, mỗi lần trở về đều là vội vã.
Tiêu Mặc lại nhìn Hạ Thanh Khoa một cái.
Vị phụ nhân trẻ tuổi lúc trước, giữa những sợi tóc lúc này, cũng có chút tóc bạc.
"Đại nương, chúng ta chuẩn bị một chút đồ tết, còn mong đại nương đừng chê."
Tiêu Mặc ra hiệu cho Tần Tư Dao một cái, Tần Tư Dao mỉm cười đặt hộp quà lên chiếc bàn trong sân.
"Sương Vương nói đi đâu vậy." Hạ Thanh Khoa rót cho Tiêu Mặc và Tần Tư Dao một chén trà, "Thân thể nương ngươi vẫn khỏe chứ?"
"Đa tạ đại nương nhớ thương, thân thể nương vẫn khỏe."
Tiêu Mặc gật đầu, hàn huyên cùng Hạ Thanh Khoa.
Hạ Thanh Khoa hỏi Tiêu Mặc một chút chuyện vặt vãnh dạo gần đây, hỏi thăm phụ hoàng mẫu hậu của Tần Tư Dao.
Tiêu Mặc và Hạ Thanh Khoa đều cố ý không nhắc tới chuyện liên quan tới Tiêu Diệc Nhiếp.
Trò chuyện chưa tới một nén nhang, Tiêu Mặc liền tìm cớ, cáo từ rời đi.
Rời khỏi Tiêu phủ, Tiêu Mặc nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Tần Tư Dao, đi về phía hoàng cung.
Trên đường, Tần Tư Dao cúi đầu, thoạt nhìn một bộ dáng buồn bã mất mát.
"Sao vậy?" Tiêu Mặc nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của nàng.
"Phu quân..." Tần Tư Dao ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hạ Thanh Khoa, "Ta cảm thấy Hạ phu nhân thật cô đơn a, hài tử của mình không có ở đây, Vương gia cũng không có ở đây, ăn Tết liền chỉ có thể một thân một mình."
"Đúng vậy." Tiêu Mặc cũng khẽ thở dài, "Bà ấy còn phải xử lý chuyện giữa thân tộc, duy trì nhân mạch kinh thành, chuyện lớn chuyện nhỏ đều do đại nương xử lý, quả thực vô cùng không dễ dàng."
Nhìn bộ dáng của nữ tử bên cạnh, Tiêu Mặc đoán được Tần Tư Dao đang lo lắng điều gì, cười nói: "Yên tâm, sau này chúng ta thành thân rồi, hễ có thời gian rảnh ta liền sẽ trở về, hơn nữa đợi thiên hạ bình định, không còn chiến tranh nữa, ta liền cởi giáp về quê, hai người chúng ta du ngoạn thiên hạ, sơn hà làm bạn."