Vài năm sau.
Hàng Châu.
- Xin hỏi tiểu thư họ gì? Ô, là Phan tiểu thư phải không? Cửu ngưỡng, cửu ngưỡng! Phan tiểu thư nhất định phải tin tưởng ta, bổn tướng sư suy đoán chính xác, đoán mệnh vô số, bình sinh chưa từng nói dối, ngoài chùa Linh Ẩn, bên bờ Tây Hồ đều có giai thoại!...Chà, từ cây xăm trong tay tiểu thư mà xem, đây là cây xăm tốt nhất đó!
Trên Tô Đê huyên náo, người đi lại như mắc cửi, cảnh đẹp như vẽ, tiếng rao hàng vang lên không ngớt, vô cùng náo nhiệt. Một người mặt đen áo xanh, ngồi trước bàn đoán mệnh, nghiêm trang nắm tay một vị tiểu thư trẻ tuổi, dáng vẻ như đang trầm ngâm suy đoán.
- Cây xăm tốt nhất?
Vị tiểu thư đó mừng rỡ nói:
- Tiên sinh, phiền ngài nói chi tiết hơn được không?
Tiên sinh đó long trọng gật đầu, nghiêm nghị nhìn nàng phán:
- Ta thấy tiểu thư mặt như trăng rằm, mắt tựa nước mùa xuân, giữa mi thấp thoáng vẻ thanh tân, giống như Hồ Tây tháng ba, như mưa xuân ướt át, đẹp không sao tả xiết! Nào nào, tiểu thư đưa tay ra đây…Ái chà, vân tay tiểu thư giống như tơ hồng tạo thành, như hoa đào nở rộ! Chúc mừng tiểu thư, chúc mừng tiểu thư! Không tới vài ngày nữa, tiểu thư sẽ gặp được một vị lang quân như ý.
“Phì” Trên một con thuyền giữa Tây Hồ cách đó không xa, hai thiếu phụ tuyệt sắc kiều diễm như hoa sen vừa lấy ra khỏi mặt nước đứng trên mũi thuyền nghe thế thì cùng bật cười.
- Sư tỷ, sao tỷ không đi quản chàng? Để chàng ở đó nói bậy nói bạ, không biết lại muốn lừa tiểu thư nhà nào nữa?
Thiếu phụ bên phải mặt như tranh vẽ, mắt đong đưa, quyến rũ vô cùng, cười khúc khích nhìn sư tỷ bên cạnh mình.
Sư tỷ má đỏ ửng, gắt:
- Muốn quản muội đi mà quản, hắn là tiểu đệ đệ của muội cơ mà, lại nghe lời muội nhất! Mấy ngày trước không phải còn dẫn muội về hồ Vi Sơn bơi thuyền sao?
- Sư tỷ, tỷ đang ghen đấy à?
Thiếu phụ quyến rũ cười ngặt nghẽo, ghé vào bên tai sư tỷ nói nhỏ:
- Chàng đối với sư tỷ cũng đâu có tệ! Mấy hôm trước về kinh thành, còn theo tỷ ở cùng với nhau trên Thiên Tuyệt Phong, hơn nữa lại ân ái tình tứ trong suối nước nóng, lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường, tiên tử tỷ tỷ cũng chẳng sợ lạnh mà chiều chàng một phen đó sao, khách khách!
Tiên tử kêu lên một tiếng, xấu hổ cúi gằm mặt xuống:
- Chẳng trách hắn thích gọi muội là hồ li tinh, bộ dạng này của muội, ngay cả hồn phách của hắn cũng câu đi mất. Ta hỏi muội đây, mỗi năm muội đều cùng hắn trở về Miêu trại, rốt cuộc là vì chuyện gì?
- Muội thích câu hồn chàng đó! Ai bảo chàng là tiểu đệ đệ của muội chứ!
Hồ li tinh nhỏen miệng cười:
- Còn về việc muội dẫn chàng về Miêu trại, đó là vì có hẹn ước trước rồi. Tiểu a muội Y Liên si ngốc đó ở Miêu trại khổ sở chờ đợi chàng mấy năm. Nhưng chàng tiểu đệ đệ này lại giả câm giả điếc suốt ba năm, mãi tới năm ngoái về nhà muội còn phải bắt ép mới làm tiểu a muội đó được thỏa tâm nguyện. Hừ hừ, kết quả thật tốt, tiểu đệ đệ được nếm mật ngọt, năm nay lại chủ động muốn về Miêu trại thăm người thân. Đồ tiểu bại hoại làm người ta tức chết.
- Muội ấy à.
Tiên tử chỉ đành lắc đầu:
- Chiều hắn như vậy, làm hắn thành bá vương rồi.
- Chiều chàng thì sao?
Hồ li tinh chậm rãi nói:
- Sư tỷ nghĩ xem, ngay cả hoàng đế chàng cũng không muốn làm, giang sơn gấm vóc cũng không cần. Chỉ thích tiêu dao nhân gian, tấm lòng đó rộng nhường nào. Dù có thêm nữ tử thích chàng thì có sao? Đó là trời cao bồi thường cho chàng thôi.
Nói tới đây, nàng đột nhiên thần bí nháy mặt, cười hì hì nói:
- Hơn nữa, có dương sâm Từ Trường Kim tặng chàng, với cốt cách của tiểu đệ đệ. Có mười đời cũng chẳng dùng hết, chẳng lẽ tỷ chưa nếm thử sự lợi hại của nó sao? Khách khách, không dấu gì tỷ, muội chịu không nổi… sư tỷ, đêm nay chúng ta cùng chàng thử chút nha!
“An sư muội thật là, sao lời gì cũng nói thẳng ra miệng được” Ninh tiên tử đỏ mặt, hai má nóng ran. Rồi cẩn thận suy nghĩ lời của sư muội, lại thấy rất có lý. “Nếu tên tiểu tặc đó thành đấng cửu ngũ chí tôn, tuy vinh hoa phú quý, thân khoác hoàng bào, làm thê tử của hắn chỉ sợ cả đời phải ở lại trong hoàng cung, vậy sẽ mất đi bao nhiêu lạc thú chốn nhân gian? Hơn nữa, tính hắn không thích ràng buộc, trời sinh ra đã thế, nếu thay đổi, thì đã chẳng còn là tên tiểu tặc ngốc ngếch nữa”.
Nghĩ thế liền cảm thấy thư thái, nhìn tên tiểu tặc mặt đen mồm nở hoa sen trên Tô Đê, đột nhiên trong lòng hạnh phúc vô bờ. Nàng khẽ mỉm cười, xoay người lại, chỉ thấy trong khoang treo một bức tranh sống động.
Bên trái bức tranh là một nam tử mặt mũi đen đúa, hớn hở hạnh phúc, trong lòng ôm một nữ tử xinh đẹp mặc áo cưới. Áo cưới trắng như tuyết, càng làm nổi làn da sáng bóng, dung nhan tuyệt lệ, mặt nàng đỏ ửng, e thẹn cúi đầu, ôn như uyển chuyển như nước, phảng phất hòa tan vào sông núi.
- Kỹ thuật vẽ tranh của tiểu đệ đệ đúng là xuất thần nhập hóa.
An sư muội trông theo ánh mắt của sư tỷ, tức thì nhìn thấy bức tranh ấm nồng đó, tặc lưỡi khen:
- Chiếc áo cưới này thật đẹp! Phải rồi, sư tỷ, muội vẫn luôn muốn hỏi tỷ. Khi tiểu đệ đệ vẽ bức tranh này cho tỷ, tỷ khẳng định là mình vẫn mặc y phục chứ?
- Hỏi kiểu gì vậy?
Ninh tiên tử khẽ hứ một tiếng, bực bội lườm nàng, gắt:
- Muội cho rằng ai cũng như mình sao? Ta cũng nghe nói rồi, có người mặc áo cưới để hắn vẽ tranh, còn chưa vẽ xong một nửa, đột nhiên áo cưới tuột xuống, tên bức tranh đó cũng rất dễ nghe, gọi là ‘xuân quang sạ tiết’!
- Sư tỷ, tỷ nói cái này sao?
An sư muội cười hì hì, chậm rãi kéo ra bức tranh mang theo người.
Thảo nguyên mênh mông trời cao đất rộng, một nữ tử nhan sắc diễm lệ nằm ở chính giữa, áo cưới trắng tinh phất phơ theo gió, đùi ngọc thon dài lộ ra bên ngoài, xuân quang như ẩn như hiện. Vạt áo cưới trước ngực tuột xuống một nửa, lộ ra bầu ngực nhô cao, khe núi sâu làm tiểu đệ đệ bên người nàng nhìn tới tròng mắt lọt ra ngoài.
Tiên tử đỏ mặt nói:
- Hóa ra muội mang theo bên người cơ đấy! Bức tranh này cũng thật tuyệt, đem hết tính cánh của cả hai khắc họa vào bên trong.
An sư muội ánh mắt êm dịu như nước, khẽ nói:
- Như vậy không hay sao? Muội thích chàng như thế đấy! Cái tên đó lấy cũng hay, xuân quang sạ tiết, hi hi, không biết trong đầu chàng rốt cuộc chứa bao nhiêu thứ, sao điều gì cũng nghĩ ra được?
“Hay cho cái tên xuân quang sạ tiết!” Nhìn An sư muội mặt mũi ửng đỏ, Ninh tiên tử cười duyên dáng, lặng lẽ nhìn tên tiểu tặc mặt đen trên bờ, trong lòng chợt thấy ấm áp như tắm trong ánh mặt trời ban mai.