“Ài…!” Lâm đại nhân đột nhiên thở dài sườn sượt:
- Thực ra thì thỉnh thoảng làm một lần cũng thú! Nhưng mà ít nhất nàng cũng phải để ta tỉnh lại chứ! Vui một mình với vui cùng người, cái nào vui hơn?!
Một câu này của hắn oanh động thiên địa, ngay cả lời của thánh nhân cũng lôi ra dùng bừa, tiểu cung nữ trố mắt ra nhìn hắn, đột nhiên “a” một tiếng, mặt đỏ tía tai không dám nói nữa.
Nhìn dáng vẻ e thẹn không biết trốn vào đâu của tiểu cung nữ, thật không hiểu nỗi vì sao khi đó nàng lại làm ra hành động điên cuồng như vậy. Lâm Vãn Vinh chỉ đành mỉm cười, khẽ nắm lấy tay nàng, nhìn vào tiểu phúc nhô lên, dịu dàng hỏi:
- Có đạp mạnh không? Là khuê nữ hay là tiểu tử?
- Ta.. ta không biết.
Bị hắn năm lấy tay, cả người Từ Trường Kim run lên, mắt bỗng dưng ươn ướt, trong logng lại ấm áp thêm nhiều. Nàng cúi đầu thỏ thẻ:
- Đưa bé này, bình thường chỉ đạp mấy cái, nhưng thường rất yên tĩnh, không giống như đại nhân ngài…
Nàng mặc cho hắn nắm lấy tay, thẹn thùng không dám nói chuyện, chiếc cổ trắng nõn hồng lên, hai gò má đỏ tươi, kết hợp với làn da sáng bóng như ngọc của nàng, bỗng có sức quyến rũ đặc biệt.
- Nói như vậy thì là con gái rồi?
Lâm Vãn Vinh cười khan mấy tiếng, bàn tay lặng lẽ đưa ra xoa lên tiểu phúc của nàng. Da thịt tiểu cung nữ này trơn mịn như ngọc, sờ lên giống như một miếng tơ lụa thượng hạng, cảm giác thật tuyệt diệu.
Tiểu cung nữ khẽ run lên, ánh mắt như nước, ngẩng đầu nhìn gã, sợ hãi hỏi:
- Đại nhân, có phải là ngài không thích con gái?
Nàng sợ tới mức mặt mày tức thì trắng bạch, miệng thở thì thào thơm như lan, hàng mi dài đẫm lệ đang run rẩy. Dáng vẻ đau khổ động lòng người.
- Ai nói không thích chứ?
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Sinh nam hay sinh nữ đều như nhau cả, dù là tiểu tử hay là khuê nữ, đều là huyết mạch của Lâm gia ta.
- Ngài nói thật chứ?
Từ Trường Kim khẽ cắn môi, lặng lẽ nắm chặt tay, ngẩn ngơ nhìn hắn:
- Ngài không lừa ta chứ?
Lâm Vãn Vinh nghiêm mặt:
- Lừa nàng làm gì? Sinh nam hay nữ ta đều thích cả. Lâm gia ta ai cũng biết điều đó.
Thấy hắn nói không chút miễn cưỡng, hoàn toàn phát ra từ trái tim, Trương Kim lặng lẽ rúc vào lòng hắn, nước mắt như mưa xuân tháng ba:
- Đại nhân, cám ơn ngài!
“Thế này cũng phải cảm ơn à? Nữ tử Cao Ly đúng là quá lễ phép!” Hắn thở dài, khẽ vỗ vai nàng, dịu dàng an ủi:
- Đừng khóc! Nếu không ai yêu thương, thì nàng phải học tự thương lấy bản thân, trước đây ta đã nói với nàng rồi, không nhớ sao?
- Không phải đâu đại nhân!
Những giọt lệ hanh phúc của Tiểu cung nữ cứ chảy dài:
- Trường Kim nếu biết đại nhân yêu thương mình mà, Trường Kim có chết cũng không tiếc nuối.
Lâm Vãn Vinh ho khan mấy tiếng, khịt mũi:
- Chớ nghĩ lung tung, nếu thế đâu phải là ta nữa.
Tiểu cung nữ cười, khẽ lau khô nước mắt trên mặt, cúi đầu xuống, giọng nhỏ tới mức gần như không nghe thấy được:
- Đại nhân, ngài ôm Trường Kim được không?
“Yêu cầu này quá đáng rồi!” Lâm đại nhân thở dài, cúi đầu xuống, chỉ thấy váy áo mỏng manh của nàng xộc xệch, lộ ra mảnh yếm đỏ tươi bên trong. Hai gò tuyết trắng nhô cao, một chiếc rãnh sâu không thấy đáy, khiến người ta phải mê muội.
- Không hay lắm đâu!
Hắn nuốt nước bọt, mắt vẫn nhìn hau háu, vờ vĩnh hừ một tiếng:
- Ta đâu phải là người tùy tiện.
Từ Trường Kim nghe thấy vẻ trêu đùa trong giọng hắn, tức thì nhớ tới đêm điên cuồng đó, tức thì mặt như lửa đốt.
- Được rồi, được rồi!
Nhìn thấy ánh mắt bướng bỉnh của tiểu cung nữ, hắn thở dài có chút không đành:
- Giúp người vui vẻ làm gốc, ai bảo ta quá mềm lòng chứ.
Hắn giang hai tay ra, còn chưa kịp ôm lấy, Từ Trường Kim đã nhào vào lòng hắn, thân thể run rẩy, ôm chặt lấy hắn, không hề nhúc nhích
Mùi thơm thoang thoảng từ thân thể nàng lan tới, chiếc váy như một tầng lụa mỏng manh ngăn cách giữa hai người. Da thịt tiểu cung nữ sáng bóng như ngọc, bầu ngực mềm mại lặng lẽ tì lên tay gã, đầy đặn mà lại mịn màng, thật là thích mắt.
Lâm Vãn Vinh nhìn tới ngứa ngáy, ôm thân hình ấm áp trong lòng, tay chân không còn hiền lành được nữa.
Thoáng cảm thấy tay của hắn luồn vào trong áo của mình, lặng lẽ leo lên bầu ngực, Từ Trường Kim giật mình kêu lên:
- A, đại nhân..
Nàng đỏ bừng mặt, ngẩng đầu lên nhìn hắn, rồi lại đắm đuối cúi đầu xuống.
- Hiểu nhầm, hiểu nhầm!
Lâm đại nhân cười ha hả, vỗ vai nàng nói không biết ngượng mồm :
- Ta cảm thấy người nàng có gì đó khác thường nhô lên, muốn tự mình kiểm tra một lượt thôi.
“Đại nhân vẫn vô sỉ như vậy!” Tiểu cung nữ lặng lẽ cúi đầu, gò má đỏ tươi, khẽ nói:
- Đại nhân, không phải là ngài sai, mà là Trường Kim còn có chút chưa quen!
Hành vi của nàng đêm đó lớn gan vô cùng, cơ hồ vứt bỏ tất cả tôn nghiêm của nữ nhi, giống như một loại tình cảm buông thả. Từ sau việc đó, liền một mình trở về Cao Ly, vốn tưởng không bao giờ gặp mặt nữa, sống kham khổ nên đã sớm đã quen cô đơn tịch mịch, giờ đây người đó đột nhiên xuất hiện trước mặt, vừa kinh ngạc vừa ấm áp, tự nhiên có chút sợ hãi.
“Ôi chao hà cớ gì phải khổ thế!” Cảm nhận sự run rẩy của nàng, nhớ tới đêm đó Lâm Vãn Vinh lặng lẽ lắc đầu, khẽ ôm nàng vào lòng.
Lòng ngực hắn ấm áp lại rộng lớn, có ma lực khó diễn tả. Từ Trường Kim vùi đầu vào lòng hắn, nước mắt tuôn trào, giây lát đã thấm ướt ngực gã. Nhưng nàng kiên cường kìm nén, không để mình khóc ra tiếng.
- Kiếp người ngắn ngủi, hà tất phải quá hà khắc với bản thân như vậy?
Lâm Vãn Vinh vuốt ve mái tóc đen óng ả của nàng, khẽ than thở:
- Khóc đi, đây không phải là lỗi lầm gì cả!
Hắn nói giọng nhẹ nhàng, âu yếm vô cùng, Từ Trường Kim dựa vào lòng gã như tìm được chỗ dựa vững chắc nhất. Trăm ngàn uất ức trào lên trong lòng, tất cả sự kiên cường trấn định ngụy trang kia liền xụp đổ, nàng không nhìn được nữa ôm chặt lấy eo gấu của hắn, mười ngón tay bập sâu vào trong da thịt, vai run kịch liệt, đột nhiên “ Òa” một tiếng, nước mắt trào ra như sông vỡ đê, khóc rống lên.
Nàng giải tỏa hết tình cảm dồn nén bao ngày, tiếng khóc kinh thiên động địa, nức nở như muốn dứt bỏ hết mọi thứ đã qua, khiến Đại tiểu thư ở bên ngoài nghe được cũng thầm kinh hãi.
Lâm Vãn Vinh lặng lẽ ôm lấy nàng, không biết qua bao lâu mới khẽ thở dài, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt nàng, dịu dàng bảo: