- Kỳ nhân?
Lý Thuấn Trần vội hỏi:
- Xin hỏi, người mà Lâm nguyên soái nói là vị nào thế?
- Đế sư Đại Hoa Cố Thuận Chương tiên sinh khi đi du lịch Cao Ly đã từng gặp được một vị kì nhân. Theo truyền thuyết thì người này bác cổ thông kim, biết chuyện năm trăm năm trước, năm trăm năm sau. Đến cả đại học giả đương thế như Cố tiên sinh, người đã từng đọc cả vạn quyển sách, đứng trước mặt người ấy cũng chẳng chiếm được chút tiện nghi nào.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười nhìn y:
- Không biết Lý tướng quân có từng nghe qua người này chưa?
Lý Thuấn Trần suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu đáp:
- Cao Ly ta còn có mẫu nhân tài này sao? Xin nguyên soái tha thứ, Thuấn Trần chưa hề nghe qua danh hiệu của người này.
Cố Thuận Chương từng nói, vị kì nhân đó là người thích lặng lẽ, đến cả cùng người ấy gặp mặt cũng phải cách lớp màn che, Lý Thuấn Trần chưa từng nghe qua người này cũng là chuyện dễ hiểu, đợi lúc đến Hán Thành phủ nghe ngóng là được rồi.
Lâm Vãn Vinh lặng lẽ gật đầu:
- Vậy ta lại hỏi đến một người khác, vương cung của Cao Ly có một vị tiểu cung nữ tên là Từ Trường Kim, Lý tướng quân đã từng nghe qua chưa?
Lý Thuấn Trần biến sắc, do dự hồi lâu rồi mới vô cùng cẩn thận hỏi lại:
- Ngài nói, có phải là Từ y nữ?
- Đúng rồi, đúng rồi, chính là nàng ta, nàng ta còn biết làm dược thiện nữa!
Lâm Vãn Vinh đại hỉ:
- Lý tướng quân có biết, có thể tìm được vị Từ tiểu thư này ở đâu không?
Lý tướng quân thở dài đáp:
- Từ y nữ tấm lòng nhân hậu, y thuật cao minh, trong lần đại chiến kháng Oa lần này, nàng ấy chẳng quản tính mệnh nguy hiểm, thâm nhập tiền tuyến, không biết đã cứu sống bao nhiêu người bị thương, Cao Ly ta trên dưới đều vô cùng cảm kích! Ngài muốn tìm nàng ấy, chỉ cần đi Hán Thành phủ là được!
Chuyện này cũng không có gì là bất ngờ, Lâm Vãn Vinh ừm một tiếng, hai tay vẽ mấy cái hình tròn tròn trên bụng:
- Lý tướng quân, lần trước khi ngài gặp vị Từ y nữ đó, nàng ta có chỗ nào đặc biệt không?
Lý Thuấn Trần khó hiểu nhìn hắn:
- Thế nào gọi là chỗ đặc biệt?
Đại tiểu thư đang đứng bên cạnh, Lâm Vãn Vinh cũng không tiện nói rõ, chỉ có thể vạch vạch mấy nét trên bụng, đồng thời nháy nháy mắt ra hiệu với Lý Thuấn Trần.
Tiêu Ngọc Nhược thấy bộ dạng ú ớ bất an của hắn, không nhịn được hứ một tiếng cười bảo:
- Ý của nguyên soái là, vị Từ tiểu thư này có phải có thai không?
- Ồ…
Lý Thuấn Trần giật mình hiểu ra, cẩn thận suy nghĩ lại một chút, chậm rãi lắc đầu:
- Lúc đó đang hồi kịch chiến, không ngừng có người bị thương được đưa đến để cứu trị, mạt tướng cũng chỉ từ xa liếc mắt nhìn qua Từ y nữ mấy lần, còn về chuyện nàng ta có mang thai không, mạt tướng không biết! Hơn nữa, cũng chưa từng nghe nói qua tin tức Từ y nữ đã thành thân a!
Chưa thành thân thì không thể mang thai sao? Đại tiểu thư tựa cười mà không cười, lườm lườm hôn phu mấy cái.
Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười khan vài tiếng, khuôn mặt có chút nóng lên. Hắn đã sống cả hai đời rồi, chuyện bị người ta "hái hoa", cũng chỉ có duy nhất Từ Trường Kim từng làm qua.
Lý Thuấn Trần nhìn về phía hắn, do dự một hồi, nhỏ giọng hỏi:
- Xin hỏi, đại nhân nghe ngóng chuyện về Từ y nữ, phải chăng là muốn đi thăm nàng ấy?
Chuyện này cũng chẳng cần phủ nhận, Lâm Vãn Vinh gật đầu ừm một tiếng:
- Lý tướng quân, nếu ta đoán không nhầm, thân phận của vị Từ tiểu thư này tại Cao Ly, e rằng chẳng phải chỉ đơn giản là một cung nữ thôi đâu, đúng không?
Lý Thuấn Trần lập tức biến sắc, cúi đầu cất giọng:
- Ngài đang nói gì thế? Thuấn Trần nghe không hiểu!
Lâm Vãn Vinh mỉm cười vỗ vai hắn:
- Cao Ly chỉ lớn thế này thôi, có chuyện gì có thể che giấu chứ? Thân phận thực của Từ y nữ, số người ở Cao Ly biết chắc cũng không phải là ít đâu, ta thân là thống soái của Trung Dũng quân, sẽ không có chuyện một chút nhẫn nại này mà cũng không có đâu!