Lâm Vãn Vinh vui mừng nhìn sang, vội vã trèo lên vọng đài.
Tại nơi tận cùng trên mặt biển, thấp thoáng hiện ra một điểm đen nhỏ, tuy còn xa xôi mơ hồ nhưng cũng đã có thể nhận ra đó là hình dáng của lục địa. Căn cứ vào phương hướng và lộ trình mà suy đoán, chắc chắn đây là Cao Ly rồi.
Tâm tình hắn cực tốt, nắm lấy tay ngọc của Đại tiểu thư nhảy xuống vọng đài, hưng phấn nói:
- Thạch đại ca, trước mặt chính là Quang Châu phủ của Cao Ly rồi, hãy phân công các huynh đệ tăng thêm sức, đêm nay chúng ta sẽ lên bờ!
Tin tức truyền ra, tinh thần các tướng sĩ thủy quân đều đại chấn, điều chỉnh hướng buồm, chèo thuyền đi như bay.
Dần dần, lục địa ngày càng hiện ra rõ ràng trước mặt, núi cao nước chảy, rừng cây rậm rạp. Tầm mắt chậm rãi thu lại, mấy chục chiếc bè gỗ đơn giản đang bận rộn đánh bắt cá trên biển hiện ra trước mắt.
- Cuối cùng đã tới rồi!
Đại tiểu thư mừng rỡ vỗ tay.
Lời còn chưa dứt đã nghe thấy một tiếng nổ lớn từ xa truyền lại, mấy chục trượng phía trước bọn họ, một cột nước vọt thẳng lên trời, cao tới cả nửa trượng.
Thạch Trường Sinh kinh nghiệm hải chiến phong phú, vừa nghe tiếng nổ lập tức biến sắc, vội vã chắn ngay trước mặt Lâm Vãn Vinh, phất ngọn cờ nhỏ trong tay, lớn tiếng hét:
- Các doanh dự bị, nghe lệnh của ta, chuẩn bị nổ pháo…
Đám thủy sư này đều do Từ Chỉ Tình đích thân tuyển lựa, hỏa pháo và khoái thuyền cũng là những trang bị tốt nhất của Đại Hoa, quân dung tề chỉnh, huấn luyện kĩ càng. Nghe thấy mệnh lệnh của thống lĩnh, mấy ngàn binh sĩ lập tức vào vị trí pháo, điều chỉnh phương hướng, mấy chục cỗ hỏa pháo đen ngòm nhất tề loạt xoạt chuyển hướng ngắm về phía Cao Ly trước mặt.
Lâm Vãn Vinh mặt đen như mực, sự vui mừng chuẩn bị lên bờ sớm đã tiêu tan. Người Cao Ly không ngờ lại dám nổ pháo về phía thủy quân Đại Hoa! Hai bên cách nhau cực xa, phát pháo đó có lẽ là có ý thăm dò, nhưng rõ ràng là cũng có ý khiêu khích.
- Thạch đại ca, lắp đạn!
Hắn lạnh lùng quát lên.
- Lắp đạn!
Thạch Trường Sinh phất lệnh kì. Động tác của mấy ngàn tướng sĩ cực kì gọn ghẽ, nháy mắt đã lắp xong đạn dược, ngọn đuốc trong tay cháy bừng bừng, chỉ chờ chủ soái hạ lệnh xuống là lập tức nhất tề châm lửa.
Con sóng va mạnh vào mạn tàu, những hạt nước trong suốt óng ánh tựa như thiên nữ tán hoa bắn lên tứ tung. Trên mặt biển trở nên vô cùng tĩnh lặng, chẳng ai dám mở miệng nói một câu nào.
Chẳng ai ngờ tới, chuyến đi Cao Ly vốn tưởng nhẹ nhàng thoải mái, lại bắt đầu trong tiếng pháo nổ thế này. Tiêu Ngọc Nhược đến cạnh hắn, nắm chặt cánh tay hắn, một khắc cũng không chịu buông ra.
- Chậm lại, mời chậm lại…
Đang lúc giằng co, từ trên mặt biển phía xa đột nhiên có một chiếc thuyền biển đi tới, đầu thuyền có hình con ô quy. Từ miệng rùa phun ra từng trận khói vàng, phảng phất như màn sương mù đang bao trùm lên mặt biển.
Chiếc quy thuyền này dài chừng mười trượng, rộng chừng ba trượng, mạn tàu được bọc thép, so với chiến thuyền của thủy quân Sơn Đông nhỏ hơn rất nhiều, hai bên phải trái trên thuyền có chừng mười mái chèo, buồm treo cao, trên lớp thiết giáp bên ngoài cắm đầy đao võng (lưới đao) và những mũi dùi nhọn.
Đầu thuyền có một tướng lĩnh Cao Ly tuổi hơn bốn mươi đang đứng, khuôn mặt dài, lông mày cực rậm, hai tay đang để lên miệng mà lớn tiếng kêu, Hoa ngữ cực kì gượng gạo.
- Là thuyền rùa của người Cao Ly!
Thạch Trường Sinh kiến thức rộng rãi, vội ghé sát bên tai Lâm Vãn Vinh nói:
- Đây là phát minh của người Cao Ly, bên ngoài lớp gỗ trên chiến thuyền của họ được bọc thép, vừa có năng lực phòng ngự nhất định, lại vừa nhẹ nhàng mạnh mẽ. Trên lớp thiết giáp treo đao võng và mũi nhọn, có thể phá tan thuyền gỗ của địch nhân, cực kì sắc bén. Làn khói vàng mà miệng rùa nhả ra là có độc, có thể khiến người ta đầu choáng mắt hoa, thậm chí hôn mê. Lần này kháng Oa, chiếc quy thuyền này lần đầu tiên được đưa vào sử dụng, đem lại chiến quả huy hoàng.
Hay cho một quy thuyền! Nhìn làn khói vàng phía đầu chiếc thuyền kia, Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười lạnh: