Lý Hương Quân thấy hai người cứ đẩy đi đẩy lại như vậy, chẳng có chủ ý nào, không nén nổi nhướn mày lên, khinh thường cất tiếng:
- Chẳng phải chỉ là một chiếc hoa thuyền để đi du ngoạn thôi sao, lấy một cái tên thì có gì là khó? Theo muội thấy, cứ gọi là Tư Niệm hiệu là được rồi! Dù sao thì hồng nhan của tỉ phu cũng đầy khắp thiên hạ, đi tới đâu cũng làm người khác tư niệm (tưởng nhớ), mà huynh cũng tư niệm người khác, hai cái chữ này là tốt nhất rồi.
Lâm Vãn Vinh vội vã ho khan hai tiếng:
- Đừng nói bừa, ta là người như vậy sao? Đại tiểu thư, hay nàng nghĩ tên khác đi nhé?
Tiêu Ngọc Nhược bất lực trừng mắt lườm hắn:
- Ta cảm thấy cái tên Tư Niệm hiệu này cực kì xác đáng, ta cũng thích nó! Nếu chàng có bản sự thì hãy nghĩ cái tên mới cho nó đi!
Trong lòng họ Lâm hắn đã có quá nhiều người, hai chữ “tư niệm” này quả thực thích hợp với tâm tư của hắn, chỉ là ở trước mặt Đại tiểu thư thì sao dám thừa nhận chứ? Hắn vặn vẹo một hồi:
- Đã không nghĩ ra cái nào tốt hơn thì cứ để vậy đi, gọi nó là Tư Niệm hiệu, đại biểu cho việc ngày ngày ta đều nhớ đến Đại tiểu thư!
Thế công lợi hại của hắn tiến đến, Tiêu Ngọc Nhược liền chẳng còn sức kháng cự, chỉ đành rúc đầu vào lòng hắn, cúi đầu xuống mặt đỏ bừng bừng.
Lý Hương Quân thấy Đại tiểu thư vô lực mềm nhũn ra, chỉ đành lắc đầu:
- Tiêu tỉ tỉ, những lời lường gạt như vậy mà tỉ cũng tin nổi sao? Nếu tỉ phu mà thành thực thì lợn cũng biết trèo cây rồi!
Đại tiểu thư cười phì một tiếng. Tỷ phu thì lập tức nhảy bật lên:
- Tiểu nha đầu, phản rồi hả!
Sau một hồi ầm ĩ, Tiên Phong hiệu và Tư Niệm hiệu cùng với hai chiếc thuyền lớn của Tháp Ốc Ni đã đồng thời nhổ neo, các thủy thủ hợp lực khua mái chèo, rẽ nước mà đi. Điều chỉnh phương hướng, vượt qua Xa Ngưu Sơn, Đạt Sơn nhị đảo, đi thẳng tới Hoàng hải.
Những thiếu niên Đại Hoa trên Tiên Phong hiệu đã được huấn luyện tại Liên Vân cảng và Nhật Chiếu cảng khá nhiều ngày, đối với việc đi tàu trên biển cũng đã rành rẽ, trừ chuyện trên bản đồ hàng hải vẫn cần phải có người Pháp chỉ đạo, những việc còn lại đại khái đều có thể độc lập hoàn thành rồi.
Tư Niệm hiệu vốn là Kỳ hạm trong đội thuyền của Pháp, kích thước khổng lồ, trang sức hào hoa, thủy thủ và quân đội đều do Từ Chỉ Tình một tay lựa chọn. Tất cả đều sớm đã được huấn luyện qua, đối với hỏa khí trên thuyền đã cực kì quen thuộc.
Không chỉ như vậy, trong lúc thuyền chạy, Tháp Ốc Ni còn đích thân tới Tư Niệm hiệu, giảng giải cách sử dụng hỏa khí cho Lâm đại nhân.
Người Pháp còn tặng cho hắn hơn chục khẩu súng kèm theo thuyền, đều là súng trường một nòng, tuy chẳng thể so với khẩu súng ngắn tinh xảo mà Thanh Tuyền tặng cho hắn nhưng tầm bắn lại xa hơn một chút.
Lâm Vãn Vinh cầm một khẩu súng trường lên, nheo mắt lại nhắm về phía mặt biển xa xa, kéo mạnh cò súng, một tiếng nổ lớn vang lên, những con hải âu đang lượn vòng trên mặt biển đầu bị dọa cho sợ hãi mà kêu lên nháo nhác, vội vỗ cánh bay lên cao, lác đác vài có sợi lông rơi xuống.
- Bắn hay lắm, bắn hay lắm! Lâm đại nhân quả nhiên là dùng súng như thần!
Tháp Ốc Ni vỗ tay cười nói.
Bắn trúng lông chim mà cũng coi là bắn hay?! Lão tiểu tử này công phu vỗ mông ngựa cũng giống như Đại Hoa ngữ của hắn vậy, tiến bộ thần tốc a! Lâm Vãn Vinh cười ha hả, vỗ lên khẩu súng đã nóng lên nói:
- Tháp Ốc Ni. Thứ hỏa khí này của các ngài, về độ chính xác và lực phản chấn vẫn cần phải bỏ thêm chút công phu nữa mới được a!
Hắn tuy không biết tạo súng, nhưng luận về kiến thức và nhãn quang, những tên buôn kim cương này sao có thể so sánh nổi? Tháp Ốc Ni nghe mà trong lòng bội phục:
- Lâm, ngài đúng là cao thủ trong cao thủ, hỏa khí này chúng ta mới dùng được mấy năm, còn cần phải có thời gian a. Hai điều mà ngài nói đều là vấn đề mà những người chế tạo súng trên khắp châu Âu đang suy nghĩ, chỉ là trước mắt đều chưa có biện pháp nào tốt thôi!
- Tỉ phu, mau tới đây!
Phía bên kia boong tàu, Lý Hương Quân đang dụng tâm nghiên cứu bản đồ đi biển cùng Đại tiểu thư, đột nhiên hướng về phía hắn vẫy tay gọi.
Lâm Vãn Vinh ừm một tiếng, đưa khẩu súng cho thân binh sau lưng, vừa cười vừa đi tới:
- Tiểu sư muội, muội không ở Tiên Phong hiệu, cả ngày chạy tới chiếc thuyền này của chúng ta làm gì? Lẽ nào muội không muốn đi lưu học nữa rồi?