Trước đây Đại tiểu thư ngày ngày đều khi phụ ta, cuối cùng chẳng phải vẫn rơi vào trong tay ta sao? Lâm Vãn Vinh cười hì hì gật đầu:
- Hiểu rồi, hiểu rồi! Cả đời này kiếp này ta đều để cho nàng khi phụ, ai bảo nàng là Đại tiểu thư của ta chứ?
Tiêu Ngọc Nhược vừa xấu hổ vừa vui mừng, lặng lẽ nắm lấy tay hắn, ôn nhu như cơn mưa xuân tháng ba vậy.
Phu nhân mỉm cười, ánh mắt khẽ liếc qua hắn mấy lượt:
- Mới nửa năm không gặp, chẳng ngờ ngươi đã gầy đi khá nhiều, chắc là tại mưa gió bão cát ở quan ải, đúng là hành hạ con người mà. Nghe Ngọc Nhược kể, tại trận tiền ngươi đã thụ thương, đỡ hơn chút nào chưa?
Lâm Vãn Vinh vội vàng vỗ ngực đáp:
- Sớm đã khỏi rồi, phu nhân xem, bây giờ dù ta phải đánh hổ cũng không có vấn đề gì!
Tiêu phu nhân chậm rãi lắc đầu:
- Đừng chủ quan như thế, thương thế đó của ngươi không phải một hai tháng là có thể hồi phục lại được đâu, cần tĩnh dưỡng cho tốt để khỏi lưu lại bệnh căn.
Không ngờ Tiêu phu nhân ở xa tận Kim Lăng mà cũng quan tâm tới thương thế của mình như vậy, Lâm Vãn Vinh cảm kích đến rơi nước mắt nói:
- Vâng, vâng, ta sẽ nhớ! Ồ, đúng rồi, phu nhân, người còn nhớ hợp đồng mà ta và Tiêu gia đã kí không?
- Sao có thể không nhớ chứ?
Tiêu phu nhân lặng lẽ nhìn hắn, thản nhiên cười nói: - Bản hợp đồng làm việc của ngươi vẫn còn để trong thư phòng ta, kì hạn một năm cũng đã gần hết rồi nhỉ, bản hợp đồng mới ta sớm đã chuẩn bị kỹ càng, chỉ đợi ngươi về kí vào thôi!
- Chuyện này...
Hắn ngại ngùng bảo:
- Phu nhân, ta có một thỉnh cầu nho nhỏ, có thể đem bản hợp đồng đó…
- Không được!
Còn chưa dứt lời thì Đại tiểu thư đã chen ngang:
- Chàng muốn thoát li Tiêu gia chúng ta sao? Hứ, không có cửa đâu!
Hai má nàng đỏ bừng, trong mắt ánh lên những tia ai oán, bộ dạng xấu hổ vô cùng xinh đẹp.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười kéo tay nàng:
- Đại tiểu thư hiểu lầm rồi, ta thoát li Tiêu gia làm gì chứ? Chỉ có điều ta muốn thay đổi các điều khoản trong hợp đồng.
Hắn nháy mắt một cách thần bí, Đại tiểu thư thoáng nghĩ qua một chút liền hiểu được ý tứ của hắn. Mặt nàng lập tức nóng như lửa đốt, lén nhìn xuống lòng bàn tay hắn rồi xấu hổ sẵng giọng:
- Rõ là chàng muốn tác quái mà, chàng có biết hợp đồng mà nương thân muốn kí với chàng là như thế nào không?
Tiêu phu nhân mỉm cười, lấy một quyển sổ mỏng màu đỏ như lửa từ trong ngực ra, đưa đến tay hắn. Quyển sổ nhỏ như còn mang theo hơi ấm và một làn hương thơm thoang thoảng, vừa mở ra xem đã thấy hai chữ “Hôn thư” tươi rói được viết ở đề mục. Mặt trên viết tên của hắn và hai vị tiểu thư Ngọc Sương Ngọc Nhược cùng ngày sinh của bọn họ được viết theo lối bát tự (Giờ ngày tháng năm sinh viết theo Thiên can và Địa chi), phía dưới còn có chữ kí theo lối Tiểu Khải (thể chữ Khải nhỏ được viết bằng tay) của Tiêu gia phu nhân Quách Quân Di Quyên.
Thấy thần sắc kinh ngạc của hắn, Tiêu phu nhân cười hỏi:
- Điều ngươi cần là bản hợp đồng này sao?
- Vâng, vâng, phu nhân quả nhiên thần cơ diệu toán.
Lâm Vãn Vinh giơ ngón tay cái lên xuýt xoa tán thưởng, mau chóng cất hôn thư vào trong ngực áo, hướng về phía đại tiểu thư mà cười trộm. Tiêu Ngọc Nhược hung hăng véo mạnh hắn một cái, vừa giận lại vừa mừng.
- Ta thế này đúng là dẫn sói về nhà rồi.
Nhìn thấy bộ dạng hai người ngọt ngào ân ái, khuôn mặt phu nhân lộ ra vẻ bất lực, thở dài một tiếng nói:
- Có ngươi giúp một tay, Tiêu gia chúng ta đã hưng vượng và phát đạt lên. Nhưng ngươi lại dùng kế “rút củi đáy nồi”, lén ăn trộm hai đứa con gái của ta đi. Đến nhanh đi nhanh, tất cả sự hưng vượng phồn hoa của Tiêu gia chúng ta, chẳng qua cũng đều chỉ là “may áo cưới” cho ngươi mà thôi, thật đáng cười, đáng phải thở dài a!