- Ta hiểu rồi!
Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Thì ra quân sư đang ăn dấm chua!
Từ Chỉ Tình mặt nóng như lửa thiêu, khẽ "hừ" một tiếng:
- Ăn nói linh tinh, ta lại thèm ghen vì ngươi sao? Nếu thật sự là như vậy, hồi còn ở biên giới hai nước, chỉ sợ ta sớm chết vì ghen rồi.
Lâm Vãn Vinh chỉ cười hì hì:
- Nàng có ghen hay không, ta đều thích vô cùng! Nhưng có một chuyện ta phải nhắc nhở nàng, chớ có vì công việc mà làm tổn hại đến thân thể. Cứ quên ăn quên ngủ như thế này, chỉ sợ khi thuyền thiết giáp còn chưa chế tạo xong, nàng đã gục ngã rồi, như vậy có khác gì lấy đi mạng sống của ta? Ta quyết không thể để chuyện đó xảy ra.
Hắn ngữ khí kiên định, bá đạo vô cùng. Từ tiểu thư trong lòng ngọt ngào, không ngang bướng nữa, chỉ khẽ "ừm" một tiếng, dịu giọng nói:
- Ngươi kêu ta mang người tới nghiên cứu cấu tạo của chiếc thuyền thiết giáp này, ta dù sao cũng chẳng thể có lỗi với mỹ ý của ngươi. Thuyền có thể nói là ta đã khảo sát xong rồi, đây chính là cấu tạo của nó, các bộ phận trọng yếu đều theo kích cỡ lớn nhỏ mà được vẽ ra. Ta cũng đã chọn những công tượng có tay nghề, vẽ ra không dưới trăm bức, nhưng vẫn luôn cảm thấy, bức vẽ này chưa hoàn chỉnh, tựa như còn thiếu cái gì đó..., ngươi có thể nhìn giúp ta xem không?
Nàng nhẹ nhàng đưa những giấy tờ đó vào tay Lâm Vãn Vinh để hắn tỉ mỉ quan sát.
Từ Chỉ Tình học thức phi phàm, vật lí số học không gì không thông, những bức vẽ phác thảo này gọn gàng ngăn nắp, lớn nhỏ chính xác, tiêu ký trên các bộ phận đều rõ ràng dễ thấy, những bộ phận quan trọng đều được vẽ riêng, cực kỳ tỉ mỉ.
Lâm Vãn Vinh nhìn một lát, mỉm cười gật gù, nói:
- Không tồi, rất tốt! Có thể trong hai tháng ngắn ngủi mà vẽ ra được một bức vẽ kết cấu chi tiết đến thế này, Từ tiểu thư, nàng thật giỏi quá!
Thấy hắn giơ ngón cái lên khen ngợi, Từ Chỉ Tình trong lòng vui sướng, vừa cười vừa điệu bộ, trách móc:
- Ai cần ngươi khen chứ, ta là muốn kêu ngươi nói đến vấn đề chính. Bức vẽ này, ta nhìn qua vô số lần, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn luôn cảm thấy không hoàn chỉnh. Không giấu ngươi chứ, muốn án chiếu theo bức vẽ này mà rèn ra các bộ phận, Đại Hoa chúng ta khẳng định là chẳng thể chế tạo được thuyền thiết giáp.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
- Nàng nói không sai, trong bức vẽ này của chúng ta, đích thực là thiếu không ít thứ.
- Ngươi cũng cho rằng như vậy?
Từ tiểu thư vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vội nắm chặt lấy cánh tay hắn mà hỏi:
- Ngươi mau nói đi, chúng ta thiếu cái gì?
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, từ trong đống bản vẽ lấy ra một bức, đánh giá một chút rồi nghiêm túc nói:
- Cái mà bức họa này vẽ là một bộ phận trọng yếu của chiếc thuyền. Nhưng, Từ tiểu thư mời xem, muốn án chiếu theo cách vẽ trên tấm hình này của nàng, những công tượng có tay nghề của chúng ta, có thể y như vậy mà làm ra thứ đồ thế này không?
Từ Chỉ Tình trầm tư hồi lâu rồi chậm rãi lắc đầu, thở dài nói:
- Không thể! Cái ta đang nghi hoặc, cũng chính là ở đây, làm thế nào mới có thể hoàn toàn phản ánh kết cấu của những bộ phận này lên giấy, để người ta nhìn là hiểu. Mấy ngày nay ta đã suy nghĩ vô số lần, cũng chẳng thể tìm ra được đáp án.
- Chuyện này ý à, nàng cần phải hỏi ta.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì nói:
- Ta chỉ cho nàng một thứ, gọi là tam duy lập thể đầu ảnh pháp*.
(*Phương pháp vẽ lập thể ba chiều - vẽ kỹ thuật)
- Cái gì mà tam vi**?
(**Tam vi và tam duy đọc giống nhau. Tam vi là ba vòng).
Cho dù là thông minh lanh lợi như Từ tiểu thư, nghe vào cũng đầu choáng mắt hoa. Mỗi lần nghe hắn nói ra một từ mới, luôn khiến người ta vừa kinh ngạc vừa vui mừng lại vừa lo lắng.
- Cái tam vi này, kì thực không phải chỉ tam vi của nữ nhân.
Mục quang hắn rà soát một lượt trên thân thể phong mãn của Từ tiểu thư, cô tình đọc trại đi.
Quân sư hai má đỏ bừng, thân hình lui về phía sau, xấu hổ nói:
- Nhìn cái gì?! Ngươi mau nói cho ta, cái gì là tam vi?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Cái gọi là tam duy lập thể đầu ảnh pháp, kì thực chính là nói cho chúng ta rằng, muốn vẽ ra bộ dạng của những bộ phần này, có thể từ ba mặt để xem. Đến đây, ta dạy nàng!
Hắn tựa như ôm chặt Từ tiểu thư vào lòng mà chiến tiện nghi, lấy bức hình lại, chỉ vào nói:
- Nàng xem, chẳng hạn như chiếc ốc nấm này, nó tuy phức tạp, nhưng lại là đồ hình có quy tắc. Chúng ta hãy thử nghĩ một chút, giả như ánh mặt trời từ trên chiếu vuông góc xuống, bóng của nó trên mặt đất sẽ có hình dạng như thế nào?
Từ tiểu thư bị hắn ôm chặt trong lòng, vừa kinh vừa hỷ, phương tâm nhảy rộn lên, tư duy lập tức có chút đình trệ, khó khăn lắm mới có thể làm tâm cảnh bình tĩnh lại, án chiếu theo lời hắn nói, tỉ mỉ suy nghĩ, lấy bút mực lại, cẩn thận vẽ vài đường lên tờ giấy, gật đầu nói:
- Chắc là như thế rồi.
Lâm Vãn Vinh liếc nhìn qua, Từ quân sư không hổ là hành gia trong nghề, các nét vẻ tuy đơn giản nhưng lại cực kì rõ ràng.
Hắn gật gật đầu, lấy chiếc bút chì ra, vẽ thêm mấy nét mờ mờ vào chính giữa, Từ tiểu thư sững sờ một chút, ngay sau đó lập tức vỗ tay, hoan hỉ nói:
- Đây là chỗ góc cạnh sao?
- Không sai!
Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
- Hình chiếu chính diện và một vài lát cắt của bộ phận này chúng ta có thể dùng hình mờ (nét khuất) để thay thế, vị trí của những góc độ này đều có thể xác định được. Về điểm này, chắc nàng không có nghi vấn gì chứ?
Từ quân sư suy nghĩ một chút, nghiêm túc gật đầu.
- Nhìn mặt chính xong, chúng ta lại nhìn đến mặt bên.
Hắn lấy một bộ phận khác, thay đổi phương hướng:
- Lần này, chúng ta nhìn hình chiếu từ mặt bên, lại dùng phương pháp tương đồng, vẽ bóng của nó xuống.
Từ Chỉ Tình đã có một lần kinh nghiệm, không đợi hắn phân phó đã nhẹ nhàng khéo léo vẽ xong cái hình chiếu mặt bên kia, nét khuất, góc độ được vẽ rất rõ ràng.
Từ tiểu thư quả nhiên thông minh, Lâm Vãn Vinh nhìn mà cực kỳ mãn ý, cười nói:
- Tiếp theo chúng ta lại từ phía trên bộ phận mà lấy hình chiếu, đồng thời vẽ nó xuống.
Quân sư làm theo phân phó của hắn mà nhấc bút lên, suy nghĩ một chút, bỗng dưng kinh ngạc, vui vẻ nhảy cẫng lên:
- Ta hiểu rồi! Ngươi, sao ngươi lại nghĩ ra cái này thế?
Nhìn nhãn thần cuồng hỷ mang theo sự kính phục của Từ tiểu thư, Lâm Vãn Vinh lòng thầm hổ thẹn, cười ha hả nói:
- Là trong lúc suy nghĩ vẩn vơ nghĩ ra thôi. Cái này gọi là tam duy lập thể đầu ảnh đồ (bản vẽ lập thể ba chiều), có cách này rồi, cho dù có là thứ đồ phức tạp hơn cũng vẽ ra được.
- Thảo nào ta luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Từ Chỉ Tình cảm thán sâu sắc, thở dài:
- Bức tam duy đồ này quả nhiên thần kỳ!
- Được rồi, tạm không nói đến vấn đề này nữa.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc nói:
- Hôm nay ta vội vã đến đây, còn chưa cả ăn cơm, nàng đợi chút, ta đi kêu người đưa cơm tối tới, chúng ta từ từ ăn.
Dứt lời hắn liền định đi ra ngoài, Từ tiểu thư xấu hổ vội vã kéo ống tay áo hắn:
- Đợi đã, đây là khuê phòng của Ngưng Nhi…
"Là khuê phòng của Ngưng Nhi thì sao chứ, Lạc tiểu thư thích chính là cái này!" Hắn cười hì hì, nhẹ nhàng vuốt ve lên cổ tay mềm mại mịn màng của nàng, thần bí nói: