- Tỉ tỉ, nàng đừng đùa ta nữa!
Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ nói:
- Phải về vương đình, còn không cứu trị là sẽ muộn đó!
- Ngươi ấy à.
Anh Bích Như khẽ ấn xuống mũi hắn một cái, cười nói:
- Nguyệt Nha Nhi còn không lo, cái tên Kim Đao hãn vương người làm gì mà như kiến bò trong chảo nóng thế?
Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười khổ nói:
- Sư phụ tỉ tỉ, nàng có chỗ không biết, tiểu muội muội nàng ấy đã có…
- Có thai phải không?!
An Bích Như nhìn chăm chăm vào hắn, không nhanh không chậm nói.
- Nàng, sao nàng biết?
Lâm Vãn Vinh vô cùng kinh ngạc.
Chuyện Ngọc Già thân đã mang thai, cũng chỉ có hai người, những người khác trước nay đều chưa từng nói qua, sư phụ tỉ tỉ làm sao mà biết được nhỉ? Đang lúc tỉnh tỉnh mê mê hắn chợt nhớ tới bản sự của An Bích Như, lập tức giật mình hiểu ra:
- Ta hiểu rồi, sư phụ tỉ tỉ nàng nghe trộm!
- Phì.
An Bích Như khẽ sẵng giọng nói:
- Ngươi và tiểu tình nhân của ngươi gặp nhau, chàng chàng thiếp thiếp, gắn bó như keo sơn, ta đi nghe trộm làm gì? Đó chẳng phải là tự mình chuốc khổ vào thân sao?
Lâm Vãn Vinh nháy nháy mắt, khó hiểu nói:
- Vậy sao nàng biết được? Chuyện này đến cả bọn Thanh Tuyền cũng đều không biết!
- Ngươi hỏi ta sao?
An Bích Như cười hì hì nói:
- Như vậy coi như hỏi đúng người rồi! Chuyện này chính là ta một tay xúc tiến, sao ta lại không biết chứ?
- Nàng xúc tiến?
Tiểu đệ đệ bị dọa cho há hốc mồm ra, hồi lâu vẫn không khép lại được:
- Đây, đây là thế nào vậy?
- Ngươi không phải là vẫn luôn muốn biết Ngọc Già đã trúng độc gì sao?
An Bích Như cười nói:
- Bây giờ ta nói với người, loại kịch độc mà nàng ta trúng, tên là ‘tình bỉ kim kiên’ (tình vững hơn vàng)!
- Tình bỉ kim kiên?
Tiểu đệ đệ như lồi cả mắt ra, độc dược gì thế, không ngờ lại có một cái tên êm tai đến vậy?
Nhìn bộ dạng mê hoặc của hắn, An Bích Như khẽ thở dài:
- Tình bỉ kim kiên, thuốc cũng như tên. Nó là độc, nhưng lại cũng không phải là độc!
Lâm Vãn Vinh càng nghe càng mơ hồ, kéo chặt cánh tay nàng:
- Cái gì mà là độc, lại cũng không phải là độc?
Thánh cô nhẹ nhàng mỉm cười:
- Tình bỉ kim kiên này là do Miêu Gia chúng ta thu thập trăm loại dược thảo, mật chế mà thành, độc tính cực mạnh, trên thiên hạ chẳng có thuốc nào giải được! Dược phương của nó chỉ truyền đo đầu lĩnh của Miêu Hương, thiên hạ chẳng còn người thứ hai nào biết.
Nghe thấy năm chữ chẳng thuốc nào chữ được, trong đầu Lâm Vãn Vinh như nổ oành một tiếng, toàn thân rung động kịch liệt, đến đứng cũng chẳng vững nữa.
An Bích Như vội đỡ lấy hắn, bất đắc dĩ trừng mắt lườm một cái, sẵng giọng nói:
- Ngươi vội cái gì, ta còn chưa nói xong!
- Phải, phải.
Hắn trong lòng cảm thấy hơi tốt hơn một chút. Nhìn chăm chú vào nàng với vẻ mong đợi:
- Tỉ tỉ, mong nàng nói một lần cho hết đi! Tiểu đệ đệ gần đây tâm tạng không tốt, không chịu nổi mấy lần đả kích đâu.
- Tình bỉ kim kiên này, dược tính tuy mạnh, nhưng lại chỉ có hiệu dụng với nữ tử thuần khiết còn chưa kết hôn. Sau khi trúng độc, tính mệnh chỉ còn năm tháng.
An tỉ tỉ yêu mị nhìn hắn:
- Ta đem nó cấy vào thân thể Ngọc Già, để thử xem tình ý của nữ tử Đột Quyết này đối với ngươi thế nào!
- Cái này, cái này làm sao mà thử được?
Lâm Vãn Vinh sững sờ nói.
- Cách thức mà Ngọc Già giải cứu Lí Vũ Lăng, ngươi đã tận mắt nhìn thấy. Với y thuật của nàng ta, đem loại kịch độc không thuốc nào chữa được cấy vào cơ thể nàng ta chắc chắn sẽ không giấu được! Nhưng đây là bí dược của Miêu Gia chúng ta, cho dù tiểu muội muội có thông minh hơn nữa, e rằng cũng chẳng nghĩ ra được cách giải cứu.