- Đại Hoa sứ giả?
Ngọc Già nhíu mày lại:
- Mấy ngày trước Hồ Bất Quy, tướng thủ ở Ba Ngạn Hạo Đặc đã phái người tới bái kiến ta, bây giờ lại là Đại Hoa sứ giả ở đâu chui ra thế? Ngươi đã hỏi rõ ràng chưa?
Nạp Lan vội vã gật đầu:
- Nô tì hỏi qua rồi, trên người người đó có ấn tín của hoàng đế Đại Hoa, mời đại hãn xem.
Tiểu cung nữ trình vật trong tay lên, Ngọc Già cầm lấy đưa mắt lướt qua, đó là một mảnh kim bài lấp lánh, một mặt điêu khắc kim long đang nhe nanh múa vuốt, mặt kia là bốn chữ lớn “NHƯ TRẪM THÂN LÂM”!
Ngọc Già nhíu mày lại vẻ khó hiểu:
- Đặc sứ này tên là gì, hắn đến vì chuyện gì thế?
Nạp Lan che miệng yêu kiều cười nói:
- Đặc sứ chỉ đưa đến một tấm kim bài, đến cả tên cũng chưa nhắc đến với nô tì. Còn về chuyện đến làm gì Nạp Lan càng không biết được!
- Vậy giờ hắn ở đâu?
- Đang đợi ở bên ngoài lều của chúng ta。
- Hứ.
Ngọc Già vứt tấm kim bài lên chiếc bàn bên cạnh, khuôn mặt lạnh lùng nói:
- Cái tên đặc sứ gì đó này quả thực rất không hiểu chuyện, tới cầu kiến bản hãn mà lại không thông danh không báo tính, hắn coi Đột Quyết ta là cái gì đây? Lệnh bài của hoàng đế Đại Hoa tại thảo nguyên của chúng ta chẳng làm ăn gì được, cứ để hắn chờ ở bên ngoài đi!
- Thế này…
Tiểu cung nữ trợn mắt há mồm, vội vã nhìn sang Hương Tuyết mà nháy nháy mắt ra hiệu.
- Đại khả hãn!
Hương Tuyết nhỏ giọng nói:
- Đã là người từ Đại Hoa tới, lại không muốn thông báo tính danh, nói không chừng là người mà hãn vương phái tới đó! Hay là người gặp hắn một lần đi!
- Hắn phái tới?
Ngọc Già sắc mặt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, kéo rèm định lao ra. Suy nghĩ một chút lại dừng chân lại, sẵng giọng tức giận nói:
- Cái tên không có lương tâm đó, hai tháng rồi, đến một bức thư cũng không viết cho ta! Phái người đến có là cái gì? Ta chẳng muốn gặp đâu!
- Ồ…
Nạp Lan thất vọng thở dài một tiếng:
- Vậy tôi kêu hắn trở về vậy!
Tiểu cung nữ xoay người muốn đi hồi đáp, Ngọc Già thần sắc gấp gáp, vội nói:
- Chậm đã!
Nạp Lan ngẩn ngơ khó hiểu quay đầu lại, Kim Đao khả hãn mặt mũi đỏ bừng nhỏ giọng nói:
- Dù sao cũng là từ Đại Hoa xa xôi tới, không gặp cũng không hay. Các ngươi kêu cái tên đặc sứ gì đó chờ ở ngoài cửa, đợi ta xử lí xong công văn, nếu có thời gian sẽ đi gặp hắn.
- Vâng!
Tiểu cung nữ cười hì hì đáp:
- Nạp Lan hiểu rồi. Tôi sẽ kêu tên đặc sứ đó chờ ở ngoài cửa, đại khả hãn rảnh thì sẽ gặp, không rảnh thì thôi!
Ngọc Già hai má nóng bừng, mỉm cười không nói, ánh mắt mềm mại vô cùng.
Hương Tuyết bên cạnh nhìn thấy vẻ mặt nàng có chút mỏi mệt, vội vàng khuyên:
- Đại khả hãn, người thân thể không khỏe, ngàn vạn lần đứng cố nữa. Công văn này vẫn còn có thể lưu lại đến ngày mai xử trí mà.
Đột Quyết vừa gặp đại biến, quốc sự rất nhiều, dọc đường đi lần này công văn đã chất thành đống cao như núi. Kim Đao khả hãn lặng lẽ lắc lắc đầu:
- Chuyện hôm nay cần phải hôm nay làm xong, nếu ta lười nhác thì sẽ không phải với phụ hãn và Tát Nhĩ Mộc.
- Nhưng tiểu vương tử trong bụng người thì sao? nếu hãn vương nhìn thấy còn không đau lòng đến chết sao?!
Ngọc Già xấu hổ đến mặt mũi đỏ bừng, nhỏ giọng nói:
- Mới có hơn một tháng thôi, không phải vội! Hừ, nếu hắn thật sự đau lòng vì ta thì cũng sẽ không lâu như vậy mà đến một bức thư cũng không gửi tới!
Hương Tuyết nghe mà lè lưỡi ra:
- Hãn vương mới rời khỏi đây chưa đến hai tháng, Đại Hoa và Đột Quyết cách nhau ngàn vạn dặm, cho dù người có viết thư, cũng chẳng thể nhanh như vậy đã gửi đến nơi!