Một lời này cực kì mê hoặc lòng người, ánh mắt của tất cả người Miêu lập tức lại trở nên ưu tư. Phạm ác quá nhiều, Nhiếp Viễn Thanh chính là một ví dụ, bọn họ tự nhiên là đem tất cả quy lên đầu người dân Hoa tộc rồi.
- Không sai! Trong Hoa tộc đích xác là có một số phần tử tệ hại, làm xằng làm bậy, nhưng sẽ không phải là không có báo ứng, chỉ là còn chưa đến lúc thôi, cuối cùng sẽ có người tới thu thập bọn chúng.
Thanh âm của a Lâm ca hùng hồn vang lên như chuông ngân:
- Một người xấu không có nghĩa là cả một tộc xấu. Tự Châu cũng có rất nhiều bách tính Hoa tộc, bọn họ cùng với người Miêu đều chăm chỉ làm ăn, thuần phác, thiện lương như nhau, hai tộc đã từng hòa bình chung sống, nào đã từng có ai khi dễ ai đâu?
Cảm nhận của mọi người đối với hắn vốn là không xấu, lúc này nghe hắn dần dần dẫn dụ, đều gật gù với vẻ hết sức đồng cảm.
Tên A Lâm ca này miệng nở hoa sen, mắt thấy hắn đã sắp khiến cho các hương thân động lòng, Trát Quả rất lo lắng, đang muốn cất lời phản biện thì Lâm Tam hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn hắn mà khinh miệt nói:
- Cũng giống như vậy, trong Miêu trại cũng có kẻ ác chuyên khi dễ mọi người. Hắn thân là đầu lĩnh mà lại không mưu cầu hạnh phúc cho sơn trại, chỉ vì việc tư lợi của cá nhân mà đưa hương thân mình vào nơi nước sôi lửa bỏng, loại người như vậy, thực sự là phạm tội ác lớn tới cùng cực, không xứng để làm người Miêu tộc chúng ta!
Người hắn nói là ai, các hương thân vừa nghe là đã biết. Trát Quả thân là thủ lĩnh của Miêu tộc mà lại cấu kết với quan phủ, nối giáo cho giặc, khiến cho thiên nộ nhân oán, dân không có chỗ mà sống, người người tức giận mà không dám nói, lúc này nghe a Lâm ca mở miệng mắng lớn, lập tức cảm thấy thống khoái vô cùng.
- Ngươi nói bậy!
Trát Quả nghiến chặt răng, trong tay nắm con sài đao càng chặt hơn, nhìn nhìn về phía Nhiếp Viễn Thanh trên đài mà dò xét, tựa như đang đợi hắn ra hiệu.
- Ta nói bậy sao?
Lâm Tam hừ một tiếng:
- Lịch sử ngàn năm của Tự Châu phủ sớm đã kể rõ với chúng ta, Hoa Miêu lưỡng tộc vốn là nên hòa bình chung sống, thân như một nhà, tuyệt không có chuyện ngăn cách dân tộc, phân biệt đối xử! Miêu tộc cũng có quyền lợi giống như bách tính Hoa tộc, người người đều muốn có cơm ăn, có áo mặc, có nhà để ở. Người Miêu đồng thời cũng có thể đọc sách, thi trạng nguyên, làm quan lớn, tương lai sắp tới ở Tự Châu phủ chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng có thể do người Miêu tự xử trí… Cái này cũng là nói bậy hay sao?
- A Lâm ca, mấy thứ ngươi nói đều là thực sao?
Nghe thấy tương lai tốt đẹp mà hắn miêu tả, trong đám người cuối cùng cũng có một chàng trai người Miêu không nén nổi nữa, đứng dậy lớn tiếng hỏi.
- Đương nhiên là thật!
Lâm Tam sắc mặt trang trọng, giơ cao tay phải lên:
- Ta lấy danh nghĩa a Lâm ca mà phát thệ, Hoa Miêu bình đẳng, cộng tồn cộng vinh (cùng sinh tồn cùng vinh hoa)! Đối với những tên ác đồ tham lam hủ bại, ức hiếp dân lành kia, bất luận dân tộc, bất luận địa vị, tất cả sẽ đều bị chém bằng lợi kiếm, tuyệt không thể buông tha!
Ba chữ "a Lâm ca" này, trong lòng người Miêu đã trở thành từ đại diện cho sự thần kì. Nghe hắn trang trọng phát thệ như vậy, tất cả người dân Miêu tộc đều bị hắn thuyết phục, lập tức mừng vui gõ trống, vỗ tay như sấm động, ai ai cũng đều nhìn hắn bằng ánh mắt hy vọng cháy bỏng.
Mắt thấy đám người sôi trào, cục diện dần dần trở nên chẳng thể khống chế được nữa, Nhiếp Viễn thanh trong mắt lóe lên hung quang, hướng về phía Trát Quả khẽ gật đầu một cái.
Đại đầu nhân vội vã nhảy dựng lên, con mắt duy nhất còn lại lóe lên một tia quang mang đỏ như máu:
- Các hương thân! Đừng nghe tên cẩu tặc người Hoa này đánh rắm, hắn tới đây chính là để khi dễ người Miêu chúng ta mà thôi. Hãy theo ta xông lên, giết chết hắn!