Vừa nói ra câu này lập tức khiến cho mọi người xung quanh vô cùng tức giận. Trong bao nhiêu lần Hoa Sơn tiết, đều là những mễ đa dũng cảm nhất trèo lên trên đỉnh cột để treo lá cờ hoa ngũ sắc, mọi người sớm đã quen với phương thức này rồi, bây giờ lại đột nhiên thay đổi, rõ ràng là muốn làm khó a Lâm ca mà. Cây cột hoa đó nhẵn bóng, chẳng có dây dợ gì cả, kêu hắn làm sao mà giương được cờ lên đây? Đây chẳng phải là cố ý làm khó nhau sao?
- Phản đối!
Lâm Tam vội vàng nhảy dựng lên, lớn tiếng nói:
- A thúc, vì sao người khác có thể leo cột, riêng ta là không thể?
- Phản đối cũng vô dụng!
Hàn Nông trưởng lão cười rất xảo trá đáp:
- Đây là quyết định chúng của tất cả trưởng lão chúng ta, hoặc là ngươi nghĩ cách treo cờ lên, hoặc là ngươi bỏ cuộc! Hậu quả của việc bỏ cuộc chắc không cần ta nói chứ…
Ánh mắt của lão như hữu ý lại như vô tình liếc sang An Bích Như, đắc ý nói tiếp:
- Ngươi là một người Hoa, muốn nhẹ nhàng lấy đi phượng hoàng của người Miêu chúng ta sao? Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy? Nếu ngươi bỏ cuộc thì đừng nhắc lại chuyện cầu thân nữa!
“Cây cột đó trơn bóng thẳng tuột, kêu ta làm thế nào mà treo cờ lên đây? Thế này chẳng phải là muốn lấy mạng ta sao?” Lâm Vãn Vinh quả thực là bó tay vô phương, nhìn Bố Y bên cạnh, thì như vớ được chiếc phao cứu mạng:
- Lão đa, người thấy nhiều hiểu rộng, đã nhìn thấy người khác treo cờ bằng cách nào chưa?
Lần này khó khăn cho ngươi rồi, Bố Y đắc ý lắc đầu:
- Ta sống bao nhiêu năm nay, Hoa Sơn tiết không biết đã nhìn qua bao lần, nhưng lần nào cũng đều là các mễ đa tự leo lên, thực sự chưa nhìn thấy thủ đoạn nào khác! Tên người Hoa kia, bây giờ phải dựa vào bản thân ngươi rồi!
- Xin Thánh cô trao cờ!
Không để cho hắn suy nghĩ nhiều, Hàn Nông trưởng lão đã vội vã lớn tiếng hô vang. Thánh cô lặng lẽ đứng dậy, nhận lấy chiếc cờ hoa ngũ sắc mới tinh từ tay nhị trưởng lão, sóng mắt lay động, thoáng dò xét hắn. Lúc này, tất cả đám người Miêu đang đứng tràn ngập khắp ngọn núi cũng đều lo lắng cho a Lâm ca, người nào người nấy đều mở mắt trừng trừng nhìn về phía hắn.
- Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?
Y Liên đang đứng trên hòn đá lớn ở xa xa nhìn lại, lo lắng đến dậm chân liên tục.