Tuyệt kĩ leo núi đao trong mắt tất cả người Miêu, xưa nay vốn là một thứ hết sức thần thánh mà chỉ có ‘ba’ mới có thể khả năng thi triển được. Chỉ là hôm nay lại hoàn toàn nằm ngoài ý liệu của bọn họ, A Lâm ca từ trước tới giờ chưa hề luyện qua môn này lại cũng có thể thản nhiên leo lên núi đao, quả thực khiến người ta phải trợn mắt há mồm.
Nếu tỉ mỉ quan sát động tác của Lâm Tam và Trát Quả thì cũng có vài chỗ khác biệt. Đại đầu lĩnh dù sao cũng đã từng luyện qua môn này, cầm lưỡi đao và đứng trên đao rất là thành thục, khi lên cực kì gọn gàng, nhìn chẳng khác chi một vị pháp sư Miêu trại đã tu luyện thành công, chỉ là tinh thần hắn đã bị Lâm Tam làm cho đại loạn, tức giận đến khó mà bình tĩnh trở lại, càng cố ép mình bình tĩnh, trái tim lại càng đập nhanh hơn, rất không ổn định, tốc độ cũng lúc nhanh lúc chậm.
Khoảnh khắc lúc đầu Lâm Tam leo lên núi đao, động tác cực kì ngượng nghịu, di chuyển cũng không nhanh, vẫn còn đang ở trong giai đoạn cẩn thận thăm dò. Sau khi lên được hai ba đao, dần dần đã quen thuộc với bí quyết trong đó, hô hấp điều chỉnh bình ổn, tay chân càng ngày càng tháo vát. Tốc độ tuy nhìn thì không bằng Trát Quả, không nhanh không chậm, nhưng khí lực so với Trát Quả lại vững vàng hơn nhiều.
Những lưỡi đao lấp lánh dưới ánh chiều tà, lóe lên những ánh hàn quang lạnh buốt, hai người trên núi đao ngươi truy ta cản, tốc độ dần dần tăng lên, leo cũng càng ngày càng cao, mỗi lần leo cao thêm được một bước, nguy hiểm lại tăng một phần.
- A Lâm ca, nhanh lên…
- A Lâm ca, cố lên!
Cảnh tượng khẩn trương, kích thích như vậy, khiến cho người Miêu bốn phía đều chăm chú nhìn không chớp mắt, bọn họ ra sức vỗ tay, ủng hộ cho vị anh hùng trong lòng mình. So với Trát Quả đầu nhân, Hồng Miêu A Lâm ca xuất thân từ Ánh Nguyệt thôn tất nhiên là càng được nhiều người hoan nghênh hơn, những tiếng hoan hô cổ vũ ầm trời đó, đại bộ phận là dành tặng cho hắn.
Trát Quả mặc dù đi trước, nhưng lại chẳng dám chậm trễ chút nào, leo lên được hai đao liền quay lại nhìn xuống dưới một chút, tìm xem vị trí của đối thủ ở đâu, lại thấy Lâm Tam di chuyển từ tốn, thủy chung vẫn bám sát theo mình. Đại đầu nhân nhìn trước ngó sau, tinh thần khó mà yên ổn, lại thêm những tiếng cổ vũ giành cho A Lâm ca của những người Miêu xung quanh, làm cho hắn mặc dù vẫn đi trước, nhưng áp lực càng ngày càng lớn, chân tay dần trở nên nặng nề.
Hàn Nông trưởng lão là người công chứng (trọng tài), quan sát một lúc rồi lớn tiếng báo:
- Trước mắt đã lên tới mười ba đao! Trát Quả tạm thời dẫn trước một đao rưỡi!
- Hay…
Tất cả người Miêu đột nhiên sôi trào cả lên, hưng phấn vỗ tay, lớn tiếng kêu lên:
- A Lâm ca! Nhanh nào, nhanh nữa lên nào!
Thì ra là khi thanh âm của Hàn Nông a thúc còn chưa dứt, Lâm Tam vẫn luôn ở trong trạng thái thư thả đột nhiên chân tay đồng thời gia tăng lực, tốc độ không ngờ lại nhanh vụt lên, sau một bước đã thu hẹp khoảng cách lại nửa đao, hai người chỉ còn cách nhau một đao mà thôi.
Từ lúc bắt đầu cách nhau hơn ba đao, trong vòng mười ba đao đã chỉ còn cách nhau gang tấc, A Lâm ca thực quá sức thần kì! Tất cả mọi người đều cảm thấy kinh ngạc và kích động, không nén nổi mà hoan hô ầm ĩ, những tiếng vỗ tay không ngớt dành tặng cho tiểu a ca của Hồng Miêu!
Tinh thần sớm đã bị kéo căng của Trát Quả lúc này lại càng thêm căng thẳng, hắn làm sao có thể nhường lại vị trí dẫn trước được. Cắn chặt răng, bàn tay cũng nhanh chóng tăng tốc, tốc độ của hai người đồng thời tăng lên, tình hình truy cản cùng càng ngày càng kịch liệt. Không khí trên nền cỏ lập tức nhiệt liệt sôi sục, tất cả mọi người đều mặt mũi đỏ bừng, hò hét cổ vũ không ngừng.
- Mau nhìn kìa, Lâm ca đã đuổi chỉ còn nửa bước nữa thôi!