“Ta sử dụng thủ đoạn ti bỉ? Con mẹ nó, thật khiến người ta cười chết mất thôi, nếu Lâm Tam ta thực sự dùng đến thủ đoạn, nào đến lượt tên tạp chủng như ngươi tác oai tác quái!” Lâm Tam hừ một tiếng, nở nụ cười lạnh lùng. Trát Quả trong lần đua ngựa đầu tiên đã bất ngờ thua vào tay một A Lâm ca lạ hoắc chẳng hề có danh tiếng, tự nhiên là thẹn quá hóa giận, muốn mượn cơ hội thi vượt núi đao để lấy lại mặt mũi.
Hắn trầm ngâm một hồi, kéo lấy Bố Y hỏi:
- Lão đa, cái công phu vượt núi đao này, trong Miêu tộc có rất nhiều người biết sao?
- Làm sao có thể thế được?
Bố Y lão đa nghiêm túc lắc đầu:
- Kỳ môn tuyệt kĩ vượt núi đao phải trải qua nhiều năm tu luyện mới có thể học thành, hơn nữa mỗi đời chỉ truyền cho hai người, hết sức trang trọng và thần bí, trong Miêu tộc ai mà không kính ngưỡng chứ? Người Miêu chúng ta ở Tự Châu có hơn mười vạn, hiện nay cũng chỉ có một hai lão ”ba” là có thể thi triển loại công phu này thôi.
- Ba?! Nghĩa là gì vậy?
Lâm Tam khó hiểu hỏi lại.
- ’Ba’, cũng chính là người mà người Hoa các ngươi gọi là pháp sư!
Bố Y bổ sung:
- Dựa theo tập tục của Miêu tộc chúng ta, mỗi lần đến lễ tiết trọng đại đều phải mời ‘ba’ đến biểu diễn tuyệt kĩ, bọn họ là những người thần bí nhất của người Miêu chúng ta, ai ai cũng có tuyệt kĩ lên núi đao xuống biển lửa, đời đời tương truyền, ta đã từng tận mắt nhìn thấy ‘ba’ đời trước của Miêu tộc liên tiếp leo qua ba mươi sáu núi đao, khiến vạn người kính ngưỡng.
Liên tiếp trèo qua ba mươi sáu ngọn núi đao? Lâm Tam nghe mà sợ đến rụt cả cổ lại. Cái cách xưng hô ‘ba’ này đã khiến lòng hắn nổi hứng thú, đã là pháp sư thì tất phải có pháp môn, bản thân hắn đã từng chơi qua mấy trò du hí như ‘du oa tẩy thủ’, ‘hỏa thiêu đồng tiền’, miễn cưỡng cũng có thể tính là bán pháp sư rồi.
- Lão đa đã nói như vậy, trừ hai pháp sư kia ra, tại Miêu tộc đáng lẽ chẳng còn ai dám vượt núi đao, nhưng Trát Quả đại đầu lĩnh này sao lại học được họ vậy nhỉ?
Bố Y tại Miêu tộc nổi tiếng là vạn sự thông, hiếm có chuyện nào lão không biết, nghe vậy thì gật đầu đáp:
- Trát Quả đầu nhân một năm trước đã bái vị ‘ba’ đời trước làm sư phụ, tuyệt kĩ leo qua núi đao này chắc cũng đã học được rồi!
“Chắc là…!” Ánh mắt Lâm Tam xoay chuyển như điện: “Theo như lời lão Cao nói, muốn luyện được công phu thực sự để bước qua bước lại trên đám cương đao này, không có bốn mươi năm chăm chỉ khổ luyện thì không thể làm được, tên Trát Quả đó mới bái sư một năm mà đã có thể làm như vậy ư?! Ta thấy chưa chắc!”
Đang suy nghĩ, trên nền cỏ phía trước tiếng người hò reo vang lên, tấm ván gỗ cắm đầy những lưỡi cương đao vốn đang để nằm ngang nay đã được dựng đứng lên, cố định chắc vào trung tâm, cao ước chừng bốn năm trượng, phải trái hai bên cắm ba mươi sáu thanh cương đao, lưỡi đao đó so với dao thái rau còn mỏng hơn, được mài đến sáng bóng,dưới ánh mặt trời lóe lên những tia hàn quang âm u lạnh lẽo. Đây chính là núi đao nổi tiếng của người Miêu.
Tất cả người Miêu đều vây quanh hai núi đao, ca hát nhảy múa, ra sức cổ vũ, trên mặt lộ ra vẻ vừa hưng phấn lại vừa kính sợ.
Lâm Tam híp mắt lại đánh giá núi đao, lẳng lặng suy ngẫm, trên tình như cười mà chẳng phải, cao thâm khó dò.
Trát Quả đã thay sang Miêu trang ngắn, cùng với một pháp sư thân mặc hồng bào đang đứng cùng nhau, dương dương đắc ý hướng quanh bốn phía vẫy vẫy tay. Ánh mắt âm lãnh của hắn không ngừng liếc qua bên này, trong mắt đầy vẻ khiêu khích, xem ra nhất định là muốn rửa sạch mối nhục lần trước rồi!
Hắc Miêu võ sĩ thấy hắn chỉ nói chuyện với Bố Y, đối với mình thì lại không thèm để ý cũng chẳng hỏi gì, trong lòng không còn kiên nhẫn để chờ đợi nữa, hét lớn:
- A Lâm ca, ngươi rốt cuộc có đáp ứng không?
Lâm Tam hắc hắc cười gian giảo đáp lời hắn:
- Ngươi trở về nói với đại đầu lĩnh, kêu hắn đi tới cúi đầu nhận tội trước Bố Y lão đa của Ánh Nguyệt thôn chúng ta, như thế ta mới có thể suy nghĩ về chuyện leo lên cái núi đao kia! Bằng không, hắc hắc…
- Ngươi…
Hắc Miêu thị vệ hết sức tức giận, trong trăm dặm Miêu tộc ở Tự Châu, có ai dám nói như vậy với đại đầu lĩnh chứ? Tên tiểu tử Hồng Miêu này cảm thấy cuộc sống không đủ phiền phức hay sao thế nhỉ?
Sau khi tên thị vệ kia phẫn nộ rời đi, Bố Y khó hiểu liếc nhìn hắn:
- Tên người Hoa kia, ngươi thật sự muốn đi tỉ thí leo núi đao với Trát Quả sao?
- Không sai, phải thử xem thế nào!
Lâm Tam ra vẻ lơ đãng đáp.
Lão đa lộ vẻ lo lắng:
- Vậy sao được? Ngươi không phải là ‘ba’, căn bản chẳng thể leo qua núi đao, nếu ngươi bị thương, ta làm sao có thể ăn nói được với Thánh cô được chứ?
Lâm Tam cười hì hì: