Phần II
Nghe nàng đã nói như vậy, các vị trưởng lão làm gì mà chẳng hiểu, tất cả không nén nổi trừng mắt, hung hăng nhìn tiểu a ca Hồng Miêu kia.
Trong lòng Lâm Tam rộn ràng, chỉ hận không thể vỗ tay cười lớn: “Sư phụ tỷ tỷ đúng là sư phụ tỷ tỷ, đến cả cách bộc bạch cũng không giống người thường!”
Hàn Nông hừ một tiếng:
- Theo quy củ của Miêu tộc chúng ta, cho dù ngươi có cầu thân Thánh cô, thì cũng nhất định phải tại Hoa Sơn tiết thủ thẳng mới được, phải bằng vào bản sự của mình, dùng tài năng khiến mọi người tâm phục. Bây giờ mà đã đề xuất cầu hôn, không khỏi có chút quá sớm rồi!
- Hiểu rồi, hiểu rồi!
Không ngờ đại trưởng lão tại thời khắc quan trọng này lại giúp hắn một tay, Lâm Tam cảm kích đến chút nữa thì rơi nước mắt, vội vã gật đầu hấp tấp đáp.
- Hiểu cái gì chứ?
Hàn Nông a thúc cười khà khà:
- Ngươi là một người Hoa, cứ không rõ không ràng như vậy lẩn vào Hoa Sơn tiết, nếu truyền ra ngoài, các mễ đa của Miêu tộc sao có thể phục ngươi chứ?!
- Vậy phải làm thế nào? Ta dù sao cũng đều là dùng chân bản sự a!
Lâm Tam lo lắng đến dậm châm thùm thụp.
Đại trưởng lão bên khóe miệng lộ ra một nụ cười quỷ dị, thực khiến người ta nhìn mà tâm thần run rẩy. Lão gọi các vị trưởng lão tập trung lại, thì thầm thương nghị một hồi, sau đó mới đứng dậy, cười nói:
- Tiểu mễ đa tới từ kinh thành kia, ngươi thực sự thích Thánh cô chứ?
- Đương nhiên!
Lâm Tam gật đầu lia lịa.
- Vậy ngươi có nguyện ý vì người mà mất đi tính mệnh không?
Vấn đề này rất khó nói a, hắn liếc nhìn sang sư phụ tỷ tỷ một cái rồi khẽ đáp:
- Sinh mệnh có thể luân hồi, tình cảm thì lại không thể gặp lại được. Ta thích An tỷ tỷ, cho dù có vì nàng mà chết cả trăm lần, có gì là không thể chứ?
Hắn nói tuy rất nhẹ nhàng đơn giản, nhưng lại có một cái gì đó rất kiên định, chẳng thể nghi ngờ. An Bích Như ngây dại nhìn hắn, đột nhiên cười một tiếng, trong mắt đã ngân ngấn lệ, cúi đầu dịu dàng bảo:
- Nếu ngươi dám lừa ta, ta sẽ không tha cho ngươi đâu!