Phần IV
Y Liên cười hì hì:
- Lời muội nói hôm qua đã ứng nghiệm rồi. Những mễ sai đó đều nhìn trúng huynh, muốn đến đối ca cùng huynh đó.
“Đối ca?” Lâm Vãn Vinh sợ đến hớp vội một ngụm lãnh khí: “Điều này An tỉ tỉ mà nghe được, tỷ ấy còn không giết ta ư?”
Lời nói chưa dứt, một thiếu nữ Bạch Miêu xinh đẹp chế ngự được nỗi xấu hổ, ngẩng đầu quan sát hắn, nhẹ nhàng cất tiếng hát:
- A ca đánh trống được hai hồi.
Ngẩn đầu ca hát có đôi câu
Chàng nếu không tin quay đầu lại.
Ở phía sau ca có muội rồi.
Nam nữ kết bạn vốn là hạng mục quan trọng nhất của Hoa Sơn tiết, khúc sơn ca đầu tiên vừa cất lên cũng đã biểu đạt tình ý rõ ràng như vậy, một bên hát trước, nếu bên kia có ý thì phải hát đáp lại một bài tình ca.
Cô gái Bạch Miêu nọ nhẹ nhàng cúi thấp đầu, đợi hắn trả lời, cả người Lâm Vãn Vinh không tự nhiên, vội vàng hỏi:
- Y Liên, làm sao bây giờ?
Thiếu nữ khẽ cười:
- Còn nhớ đêm qua đánh cuộc ra sao chứ? Giờ huynh thua rồi đấy!
Án theo ước định hôm qua với Y Liên, ngoại trừ An tỷ tỷ ra nếu có người nào đó đến tìm hắn đối ca, vậy tính như hắn sẽ thua. Nhìn tình hình hiện tại, hắn đã thua vô cùng bị thảm.
“Chẳng lẽ thật sự ta phải hát ư? Hắn sợ hãi rụt đầu lại, vội vàng chắp tay lại nói:
- Chư vị tiểu muội, ta đã may mắn đua ngựa thắng, không phải là bản lĩnh thực sự, cũng không biết xướng sơn ca. Các người mau tránh ra đi!
- A Lâm ca, quả là huynh cưỡi ngựa rất giỏi, chả ai dám cười chê huynh, nếu nói huynh không biết hát thì đánh chết ta cũng không tin!